XtGem Forum catalog
Hai.Name.Vn - WapUpload Số 1 Xtgem

Cho Em Mượn Bờ Vai Anh Lần Nữa




– N nó hơn các chú nhiều. Hạ bốn thằng một lúc đấy. Chắc tụi nó nghĩ con gái dễ hạ nên không chuẩn bị – Cường lại nói tiếp – Về tổ chức đã

– Đã dọn xong thưa anh – Song Hùng lại báo cáo

– Về thôi

Chiếc xe lăn bánh. Mình vẫn không nhìn thấy gì phía bên ngoài, nhưng trong lòng thì biết nó sẽ đi tới đâu. Ngồi trong xe nắm chặt lấy bàn tay của Bé. Bé đang rất run. Cũng phải thôi. Mình còn cảm thấy hãi hùng nữa là Bé

– H sẽ luôn bên Bé, dù có chuyện gì đi nữa – Mình thỏ thẻ vào tai Bé

Bé bỏ tay ra, rồi ôm chặt lấy mình. Mình biết khi đó bé đã đặt

niềm tin vào mình

– Đừng xa Bé nhé

Tất cả cứ như thế đến khi tới nơi.

7h sáng, ngôi biệt thự hướng ra biển

– Đưa Báo Gia đi chữa trị đi – Cường nói xong quay lại phía chúng tôi – Mấy chú theo anh vào gặp I và lão đại

– Vâng

Vẫn là căn phòng đó. Một người đàn ông ngồi trên ghế tựa quay lưng với chúng mình, một người bên cạnh đứng trong bóng tối. Không thể nào nhìn ra được hai người

– Các cậu không sao chứ? – Là giọng của I

– Chúng tôi không sao – Mình trả lời

– Tôi cũng không ngờ chúng làm nhanh tới vậy. Các cậu đã suy nghĩ thế nào?

– Chúng tôi sẽ tham gia. Trừ người con gái này, ông có thể giúp tôi bảo vệ cô ấy chứ?

– Không. Bé cũng sẽ theo

– Không được. Như vậy quá nguy hiểm. Bé là con gái. Sao H có thể yên tâm được khi Bé tham gia – Mình đã quát Bé, lần đầu tiên từ khi quen nhau.

– Vậy H tham gia nghĩ Bé sẽ yên tâm được sao? – Bé nhanh chóng đáp lại

– H…

– Tôi cũng tham gia – Bé quay về hướng của I trả lời

– Được. Nhưng tôi cũng nói. Các cậu có thể ra đi bất kỳ lúc nào các cậu muốn. Tôi không ép buộc các cậu

– Chúng tôi biết rồi

– Lão đại

– Dạ – người đàn ông trong bóng tối lên tiếng

– Hãy đưa họ đi chuẩn bị đi

– Rõ

Người đàn ông đó bước ra khỏi bóng tối. Mặc một chiếc áo da cao cỏ che đến quá mũi, đeo một chiếc kính đen, tóc hơi ngả bạc. Lão đại dẫn chúng tôi đến một căn phòng. Ở đó có rất nhiều thiết bị lạ lẫm

– Chúng ta kiểm tra sức khỏe trước đã

Một loạt bài kiểm tra diễn ra. Đau đớn. Điều mà chúng tôi có thể cảm nhận được

– Bé có sao không? – Mình hổn hển hỏi

– Không. H có sao không? – Bé cũng không tốt hơn mình là bao nhiêu

– H không

– H đừng cố nữa. H mà bị sao thì Bé biết làm gì bây giờ? – Bé nói mà giọt nước mắt rơi xuống. Mình cảm thấy đau hơn cả những bài kiểm tra khi nãy. Một người con gái đang khóc vì mình

Lão đại tiến lại gần

– Các cậu đã vượt qua lần thử thách đầu rồi đấy

– Còn bao nhiêu lần nữa? – Đức nói

– Còn đợt huấn luyện nữa? Hãy sẵn sàng

Còn đợt huấn luyện gì nữa đây.

Cuộc đời đã thay đổi từ đây
2 tháng sau.

– Các cậu thấy sao rồi – Lão đại hỏi

– Chúng tôi ổn – Tất cả đồng thanh

– Vậy đến lúc chúng ta kiểm tra rồi đây

– Kiểm tra – Long ngơ ngác

– Đúng vậy. Các cậu chuẩn bị đi. Các cậu sẽ đấu với đội Z đấy

– Rõ – Tất cả đồng thanh

– Nghỉ đi

7h sáng. Sân tập CRE.

– Các cậu đã chuẩn bị chưa? – Lão đại hỏi cả hai đội

– Rõ – Tất cả đồng thanh

Qua các đợt kiểm tra sinh tử.

– Các cậu tốt lắm. Qua cả đội Z. Không thua trận nào – Lão đại nói

– Quá khen – Mình nói

– Các cậu chuẩn bị đi. Sẽ có nhiệm vụ cho các cậu trong thời gian tới. Nhiệm vụ đầu tiên

– Là khi nào vậy? – Đức hỏi

– Sau khi các cậu về quê trở lại. Song Hùng, Thiên Ưng, Báo Gia sẽ đi cùng các cậu trong lần đầu này

– Rõ – Tất cả đồng thanh

10h tối, phòng 308

– Mai kiểm tra cuối kỳrồi, tụi mày tính sao? – Long nói

– Sao trăng gì? Tự tin là được – Đức trả lời

– Mày thì tự tin ngó bài ấy. Haha – Tiền nói

– Có mỗi thằng H là không phải lo. Học được giờ vẫn đang còn ngoài phòng nào đó ôn bài với N – Thái nói

– Tao cũng muốn về nhà quá. Thi nhanh nhanh lên chút – Tuấn than thở

– Tao cũng muốn về – Hào cũng cũng chẳng kém

– Chúng mày nên về nhà. Chúng ta sẽ đụng độ với đội LFF mạnh nhất đấy – Tiền nghiêm chỉnh nói

– Cái gì? – Tất cả đồng thanh

– Mới lần đầu sao đã? – Đức bồi thêm một câu

– Không chỉ mình đội tụi mày. Đội D cũng sẽ theo. Tao và Thiên Ưng, Song Hùng đi với tụi mày. Tự tin lên

Trong khi đó, tại phòng của Gia Huy:

– Mai noen. Mình đi chơi nha – Mình nhìn vào Bé đang cặm cụi làm bài tập

– H làm tốt bài kiểm tra ngày mai đi đã – Bé bỏ bút nhìn mình nói

– H lúc nào chẳng tốt. Thấy điểm thi học kỳ I không?

– Không thừa đâu

– Vậy mai H mà làm bài tốt thì sao?

– Sẽ có quà đặc biệt chứ sao?

– Thật á

– Tất nhiên. Mà chỗ này giải thế nào thế?

Mình và Bé ở ngoài phòng Gia Huy ôn bài. Gia Huy lại về quê nên không ở phòng. Những lúc như thế là noi mà mình và Bé ở bên nhau, bỗi dưỡng tình cảm.

– Dậy đi – Bé gọi mình dậy

– Ơ mấy giờ rồi? – Mình ngái ngủ trả lời

– Sáng rồi. Dậy đi để đi thi

– Đi thi. Nhanh – Mình giật này mình

– Từ từ ăn sáng đã

– Mấy giờ rồi?

– Mới 6h

– Hả? 8h mới thi mà

– Ăn sáng đã

– Ờ. Mà ăn gì thế?

– Cháo

– Hả? – Mình với khuôn mặt này o.0

– Sao hả nhiều thế? – Bé nhìn mình

– Ghét ăn cháo nhất mà

– Cháo Bé nấu cũng ghét sao?

– Không

– Vậy ăn không

– Thì ăn. Nhưng ai bón đây? Hihi

– Đồ quỷ. Khỏi rồi tự bón đi

– Ui da. Tự dưng đau đầu thế?

– Không phải giả vờ

– Hix. Thui tự ăn vậy

– Đưa bát đây

– Làm gì?

– A nào

– A

Rồi cứ thế. Mình lại ngon lành ăn hết bát cháo.

10h

– Thi xong rồi. Haha – Cả lớp hét lên

– Chiều tao về quê luôn – Đức nói

– Tao cũng thế – Long nói

– Không đứa nào ở lại đi chơi à? – Mình hỏi

– Chơi gì? – Tuấn nó nhìn mình hỏi

– Noen

– Mày tự mà đi. Mệt bỏ xừ

– Không đi thì tao đi

– Với ai? – Tiền lại khoác vai mình

– Với ai kệ tao

– Tao thừa biết mày muốn tao hét lên cho cả lớp biết không? – Tiền nói

– Tao hét lên cho cả lớp là mày thích Thủy nhá?

– Im ngay – Tiền nó bịt miệng mình lại

– He he

“Rinh rinh…”

Tin nhắn từ Bé

– Tối 6h30 nhé

– Sao sớm vậy?

– Nhà thờ đông lắm. Hôm nay làm bài thế nào?

– Very good. Còn bé?

– Tốt. Nhớ tối đón Bé nhé

– Tất nhiên rồi. Mà khi nào bé về quê?

– Sáng mai luôn

– Vậy sáng mai H về luôn. Mình cùng về nhé

– Ukm

– Nhớ tối đấy?

– Ok

6h. Có một người con trai đứng phía dưới ký túc xá nữ. Mặc mộ chiếc áo dạ, đeo một chiếc khăn len, đi giày âu. Đợi chờ một buổi tối tuyệt đẹp.

– Đoán xem là ai? – Một giọng nữ vang lên

– Bé – Mình đáp

– Bé nào? – Giọng có vẻ gì đó

– Bé của H

– Anh….
– Anh – Bỏ tay ra khỏi mắt mình

– Sao lại là em? – Mình ngạc nhiên. Là Hoa em kết nghĩa của mình

– Bé là ai?

– Là ai em hỏi làm gì? Hôm nay em không về à

– Em đang hỏi anh cơ mà

– Em biết cũng có để làm gì đâu. Hẹn ai đi chơi à

– Anh… – Mình nhìn thấy hoa có vẻ gì đó rất lạ

– H

– H đây

Bé xuất hiện một chiêc váy màu trắng như hôm trên sân thượng và khoác chiếc áo da đen bên ngoài. Hôm nay Bé vẫn thế. Thả tóc dài và vẫn xinh xắn trong mắt của mình

– Ơ. Sao Hoa cũng ở đây? – Bé ngạc nhiên khi thấy Hoa ở đây

– …

– Hoa sao vậy?

Hoa không nói một lời, rồi bỏ đi.

– Nó sao vậy? – Bé quay sang hỏi mình

– H sao biết

– H không nhận thấy là Hoa thích H sao? – Giọng Bé buồn buồn

Cầm lấy tay Bé, đặt lên trái tim mình.

– Nhưng trong H đã có một người khác – Mình nhìn thẳng vào mắt Bé

– Là ai vậy? – Bé Nhìn mình rất đăm chiêu. Nhưng chắc chắn đã biết được câu trả lời

– Một người rất quan trọng. Và giờ có đi chơi không?

– Có chứ – giọng Bé vui trở lại

Cầm tay Bé đi trên con đường ra cổng trường. Không còn e sợ như bao lần nữa. Chẳng có gì phải im lặng, phải xấu hổ như trước kia nữa. Và mình đã quyết định làm một chuyện vào tối nay.

8h. Nhà thờ thiên chúa giáo

– Nhà thờ trang trí đẹp quá

– Chụp hình không?

– Có. Hihi

– Đứng vào kia đi – mình chỉ vào cây thông được trang trí rất lung linh, bên dưới có một đống quà

Cứ thế thời gian chầm chậm trôi qua. Dòng người đến nhà thờ thiên chúa rất đông. Mình còn không thể nhìn thấy phía trước mình có gì nữa

– Đông đúc quá Bé à

– Hay mình vào trong giáo đường đi. Giờ chưa tới giờ làm lễ đâu

– Nhưng có thấy được đường phía trước đâu

– Ngốc à. Nhìn thấy cây thánh giá trên đỉnh nhà thờ không? – Bé cốc đầu mình và chỉ tay về hướng nhà thờ

– Ừ nhỉ. Hihi

– Thế mới gọi là ngốc. Đi thôi

Cầm tay nhau đi giữa phố đông người. Dòng người chen lấn nhau. Cũng may mình cũng không nhỏ người. Cầm lấy bàn tay của Bé. Đưa Bé đi qua dòng người đến với nhà thờ

Trong giáo đường nhà thờ

Có hai người chắp tay trước Chúa cầu nguyện. Cầu nguyện những điều tốt đẹp đến với nhau. Nguyện cho nhiệm vụ đầu tiên sẽ vượt qua êm đềm. Và rất nhiều điều khác

– Mình lên bục giáo đường đi H

– Đó là nơi để cha xứ đứng mà

– Có ai ở đây ngoài hai đứa mình đâu

– Lỡ…

– Có lên không?

– Có chứ. Hihi – mình luôn đuối lí trước ánh mắt của Bé

Không phải là mình cầm tay, mà là Bé chủ động cầm lấy tay mình lên trên bục của cha xứ

– H biết chỗ này còn để làm gì không?

– Không – Lúc ấy mình không biết thật. Vì mình không theo Đạo

– Đúng là ngốc mà – Bé dí tay vào đầu mình

– Ơ. Không biết thật mà?

– Chỗ này là chỗ cô dâu chú rể đứng làm phép cưới đấy

– Thật á? – Mình hỏi lại

– Thật chứ, như phim ấy!

– Tưởng chỉ có trên phim thôi chứ?

– H này?

– Sao Bé

Bé xoay người về mình. Hai người đang đứng đối diện nhau

– Sắp tới nhiệm vụ đầu tiên của mình rồi. Liệu chúng ta

– Nhất định mình sẽ thành công

– Nhưng Bé sợ. Không phải sợ cho Bé mà sợ H. Nếu H bị sao, Bé phải làm thế nào

Bé ôm lấy mình khóc nức nở. Mình thấy đau lắm. Ôm lấy Bé. Mình muốn cho Bé cảm thấy an toàn

– H sẽ không rời xa Bé đâu. Chúng ta cùng cố gắng nhé

– Ukm

– Nào không khóc nữa

– Không khóc nữa. Hihi – Bé lấy tay lau đi nước mắt – mà H này

– Sao cơ

– H có thích Bé không?

….- Ơ – Mình ngạc nhiên

– Sao vậy. Vậy mà Bé cứ tưởng? – Bé cúi mặt xuống, giọng nghe rất buồn

– Không phải – Mình xua tay

– Thôi. Không sao đâu – Bé vẫn cúi mặt

– Không phải – Mình xua tay tiếp

– Mình về đi – Bé quay người bước đi

– Bé

Mình cầm lấy tay của Bé. Nhìn vào tận sâu vào đôi mắt của Bé . Bé không còn nhìn thẳng vào mắt mình nữa.

– Điều đó phải để H nói trước chứ – Mình nói

Bé quay lên nhìn mình. Giọt nước mắt đã xuất hiện từ khi nào.

– Lại khóc nữa rồi kìa – Mình lấy tay lau nước mắt cho Bé

– Hư hư

– H xin lỗi. Sao vậy?

– Không sao cả

– Bé có thích H không?

– Có. Rất nhiều ấy chứ – Bé ôm chặt lấy mình nói

– H cũng thế

– H làm người yêu Bé nhé

– Hả?- Mình ngạc nhiên hơn

– Không được sao

– Không. Điều ấy phải để H nói chứ?

– Bé không được nói sao?

– Tất nhiên là được

– Vậy H có đồng ý không?

– I LOVE YOU

Thời gian như dừng lại. Chỉ cần trong vòng tay người mà mình yêu. Cảm giác thật ấm áp. Mình nhìn Bé. Đôi mắt chan chứa hạnh phúc. Mình đánh liều, cúi xuống định hôn lên bờ môi đang khép hờ của Bé, Bé cũng nhắm mắt lại nhưng

– Mọi người vào làm lễ – Một giọng nói cắt ngang

– Mình về đi – Mình thì thầm vào tai Bé

– Ukm. Hihi

Mình cầm lấy đôi tay của Bé, đôi tay người mà mình yêu, đôi tay thuộc về mình.

11h, ký túc xá

“Rinh rinh…”. Tin nhắn của Bé

– Good night, my word

– Good night Bé iu ^^

– Mai đợi Bé về cùng đấy

– Rồi. Mà này

– Sao cơ

– Từ giờ gọi H là anh nhé

– Cái gì

– Đúng còn gì nữa. Nhá nhá

– Nhá gì? Đi ngủ đi

Ơ. Sao vậy. Mình cứ nghĩ những đôi yêu nhau toàn gọi vậy chứ. Hix hix

5 phút sau

– Này. Sao anh không nhắn tin lại vậy?

– Anh đây. Anh ngủ quên mất. Hihi – Mình sướng chết đi được

– Hix. Anh muốn chết ấy mà. Mai 7 giờ qua ký túc xá mang đồ ra xe giúp Bé nha

– Anh biết rồi mà. Ngủ đi, my love

– Anh cũng ngủ ngon

Đêm hôm ấy, mình không hề ngủ. Ai như mình cũng sẽ biết. Khi yêu nó là như thế. Mình biết rằng có một người giờ cũng đang không ngủ được. Người con gái đầu tiên mình yêu – Bé

6h sáng. Ký túc xá

“ Rinh rinh….”

– Alo – Mình ngái ngủ nói

– Anh dậy chưa? – Bé nói

– Anh dậy rồi. Giờ anh qua nhé? – Tỉnh như sáo luôn

– Đánh răng rửa mặt đi đã. Nghe cái giọng ngái ngủ của anh mà nói là dậy rồi

– Hihi

– Nhanh lên nhé. Ra quán chị Vân ăn sáng rồi vào giúp Bé

– Bé không ăn à

– Bé đang dưới ký túc nam đợi anh nè

– 3 phút nhé

– Nhanh lên

Vèo. Chỉ một lúc là xong. Chân sáo chạy xuống tầng. May mà tụi nó cũng đã về hết. Không lại tưởng mình bị sao. Hihi

– Sao anh lâu thế? – Bé nhìn mình đăm chiêu nói

– Mới có 2 phút mà

– Thôi. Bé đói rồi

– Ra quán chị Vân thôi

– Hihi

– Cười trừ à

– Thế phải sao?

– Phải vâng chứ?

– Không

– Hả?

– Hả gì? Anh suốt ngày hả. Cuối cùng có đi ăn sáng để về không?

– Có chứ. Đi nào!

Mình lại tay trong tay với Bé đi ra ngoài cổng trường. Cười nói vui vẻ. Nhưng đâu biết rằng trên tầng 3, có một ánh mắt đang nhìn theo

Ánh mắt đó là của …..
Ánh mắt đó là một người luôn dõi theo

6h30, quán chị Vân

– Ăn bánh mỳ ngon thật

– Không phải ăn cháo chứ gì?

– Có cháo của Bé ăn thì anh thấy ngon hơn. Hihi

– Anh cũng biết nịnh đấy à

– Đâu. Anh nói thật mà

– Được rồi. Hôm sau, anh mà nói lại cháo thì ăn đòn với Bé

– Ực

– Mà anh ăn ít tương ớt thôi

– Ngon mà

– Mặt anh như cái rổ ấy

– Hả? – Mặt mình o.0

– Lại hả? Mà khi nào anh lại vào trường?

– Anh cũng không biết?

“Rinh rinh…”. Tin nhắn từ một số kỳ quặc

– Hành động 20h, 3/1. Điểm hẹn ở cồng sau. Đúng giờ

Cả mình và Bé cùng nhận được tin nhắn ấy. Và mình cũng hiểu được là ai đã nhắn tin nhắn đó đến

– Chắc mình phải vào này sớm rồi

– Ukm

Cả hai đều im lặng.

7h, ký túc xá

– Bé có mang được đồ xuống không? Hay để anh lên. – mình gọi nói chuyện với Bé

– Bé mang được mà

– Anh đang đợi dưới này nha

– Ukm

– Lại ukm

– Bé đang mang đồ xuống

– Ukm. Anh đợi

Bộp

– Anh

– Ơ. Hoa sao em ở đây?

– Anh không nhìn thấy à. Em cũng về quê mà – Hoa chỉ xuống đống đồ dưới tay

– Vậy à

– Anh đợi ai à?

– Ukm. Anh đợi bạn về luôn

– Anh không ra nhanh là lỡ xe đấy

– Không sao. Em cứ đi trước đi

– Anh này

– Sao

– Hôm qua anh đi chơi với N à?

– Ukm. Có sao không

– Vậy sao không gọi em đi cùng

– Lúc đó em tự bỏ đi mà

– Anh không thích em à?

– Sao em lại hỏi vậy?

– Anh coi em là gì?

– Là em gái anh mà. Ngốc ak – Mình xoa đầu Hoa

– H – Ánh mắt của Bé có gì đó không vui

– Xuống đến nơi rồi à

– Ukm

– Đưa đây giúp cho

– Thôi. Không cần đâu

– Ơ. Sao vậy

– Về thôi

– Anh giúp em đống đồ này được không? – Hoa lên tiếng



– Bé

Mình chạy lại chỗ Bé. Giật lấy túi đồ.

– Để anh cầm. Việc nặng này Bé làm sao?

– Vâng

– Hả? – Mình ngạc nhiên

– Anh lại hả?

– Không. Mình về đi

Và có một người phía sau đang dõi theo chúng tôi. Rồi cùng đi

Bến xe bus

– Xe đến rồi. Mình về đi – Hoa nói

– Hai người về trước đi. Mình về chuyến sau – Bé nói

– Em về trước đi – mình nhìn Hoa nói. Mình đã hiểu tại sao Bé lại không vui

– Ơ. Hai người không sợ lỡ xe ngoài bến à

– Không có xe này thì xe khác. Lo gì. Nói em về trước thì cứ về đi – mình quát Hoa

– Anh

– Về đi

Hoa lên xe bus về bến xe trước

Chỉ còn mình và Bé. Im lặng

– Cô cho cháu 2 sting với

– Của cháu đây

– Cháu cảm ơn

Bến xe bus. Bé vẫn ngồi ở đấy. Mình cảm thấy nỗi buồn trong Bé

– N – một người con trai lại gần Bé. Đó là
Là Gia Huy

– Sao anh ở đây? – Bé nhìn anh ta hỏi

– Anh mới từ quê vào. Em chuẩn bị về quê à – Gia Huy trả lời

– Vâng

– Sao không đi xe chuyến trước?

– Dạ em đợi chuyến sau

– Em đợi bạn à

– Bé – Mình lên tiếng

Mình chạy lại chỗ Bé

– Chào anh – Mình nhìn Gia Huy

– Chào H – Gia Huy đáp lại

– Nước của Bé này – Mình đưa chai sting cho Bé

– Ukm – Bé nhận lấy

– Em về cùng với N à? – Gia Huy hỏi mình

– Vâng. Em về cùng với Bé ạ – Mình trả lời Gia Huy

– Bé là ai vậy? Là N ấy hả – Gia Huy có vẻ ngạc nhiên. Có lẽ anh ta không được gọi Bé như thế

– Vâng – Mình trả lời

Anh ta không nói gì nữa

– Có xe rồi kìa. Mình về đi – Mình nói

– Ukm – Bé vẫn vậy

– Em về nhé anh – Mình nhìn Gia Huy

-Ukm. Hai đứa về nhé – Gia Huy đáp lại

– Dạ

Trên xe

– Bé – Mình lên tiếng trước

– Dạ – Bé trả lời

– Bé giận anh à

– ….

– Anh chỉ coi Hoa như em gái thôi

– Bé biết

– Vậy sao Bé không nói gì?

– Lúc đầu Bé giận. Nhưng lúc anh cầm đồ cho Bé mà không cầm cho Hoa. Rồi mua cả sting cho Bé. Bé không còn giận nữa

– Bé này

– Dạ

– Gia Huy….. – Mình không giám nói sợ Bé giận

– Thích Bé chứ gì. Bé biết. Nhưng Bé không thích anh ấy. Anh đừng lo. – Bé ôm lấy tay mình nói

– Ukm. Anh tin Bé mà

– Đi xe mệt thật đấy. Bé muốn ngủ quá

– Thì ngủ đi

– Anh cho Bé mượn vai nhé

– Ukm. Ngủ đi

********************************************************************************

– Đến Nga Sơn rồi. Ai xuống ấy nhỉ – Nhà xe gọi

– Em xuống anh ạ – Bé lên tiếng

Rồi Bé lôi điện thoại ra và gọi “Anh Phong”

– Anh ạ. Em về tới nơi rồi. Anh ra đón em với

– Tự bắt xe về đi. Đang bận – Mình nghe thoáng qua như thế

– Vâng

Đó là chồng của Bé. Sao chồng em chỉ lưu số điện thoại như vậy, còn anh em vẫn lưu như thế. Chồng em có đối xử tốt với em không? Bỗng dưng mình động lòng trắc ẩn

– Mang xuống giúp cho – Mình cầm lấy túi đồ nặng nề của cô ấy mang trên tay

– Dạ

– Anh ơi. Em xuống này luôn – Mình nói với nhà xe

– Không chạy vào thành phố à?

– Em có tý việc

– Rồi

Trên đường quốc lộ 1A. Nắng nóng bỏng

– Em về đây – Bé nói

– Tính đi bộ về sao? – Mình vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng như vậy

– Dạ em.

– Taxi – Mình vẫy chiếc taxi gần đấy

Chiếc taxi chạy lại.

– Lên đi. Đi bộ mà chết à – Mình nói

– Dạ không cần đâu – Bé trả lời

– Không cần trả tiền đâu

– Không phải vậy ạ

– Còn có việc. Nhanh đi

– Vâng

– Đi đâu vậy anh – Tài xế taxi hỏi

– Chỉ đường đi kìa

– Dạ anh chạy đến ….

– Vâng – Tài xế trả lời

Xe bắt đầu chuyển bánh

25 phút sau

– Dừng ở đây là được rồi anh – Bé lên tiếng

– Vâng – Tài xế trả lời

– Cảm ơn anh – Bé nhìn mình nói

– Không sao – Quay sang nói tài xế – Quay đầu xe đi anh

– Vâng – Tài xế trả lời

Khi tài xế quay xe đi. Mình vẫn thấy tên đó đi theo
20h, 3/1, cổng sau ký túc xá.

– Sẵn sàng chưa – Cường hỏi

– Sẵn sàng – Tất cả đồng thanh

– Lên đường

Tất cả chúng tôi lên đường cho lần tác chiến đầu tiên. Cầm chặt lấy tay Bé

– Anh sẽ luôn bên Bé

– Bé cũng thế – Bé siết chặt lấy tay mình nói

Ngồi trên chiếc xe Toyota Hiace 15 chỗ

– Chúng ta sẽ đánh một tàu cá cỡ lớn và lấy vũ khí được ngụy trang bên trong – Cường nói

– Lần này có sự hỗ trợ từ đội D. Trên tàu có tất cả 75 người. Tất cả chúng được trang bị đầy đủ. Giờ chúng ta sẽ ra biển và đi ra phao số 0. Tất cả đã rõ chưa – Tiền nói

– Rõ – Tất cả đồng thanh

Chỉ mất một thời gian ngắn chiếc xe đã đến bờ biển. Có một chiếc ca nô ở đó chờ.

– Tất cả lên đi – Cường ra lệnh

– Rõ – Tất cả đồng thanh

Chiếc tàu khỏi động.

– Hãy sẵn sàng. Các cậu đã có những gì – N. Hùng nói

– Một khẩu Barrett M107 – Hào nói

Cùng chuyên mục
Liện Hệ - Hỗ Trợ - Báo Lỗi
Gmail: nhoc96dt@gmail.com
SĐT: 01687074957 (Chỉ SMS)

Chọn Giao Diện: WAP | WEB | TOUCH