Snack's 1967
Hai.Name.Vn - WapUpload Số 1 Xtgem

Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!




Tại trường Lĩnh Nam.

Tiểu Mi đang bận trực nhật trong lớp, bỗng tiếng hú hét làm cô giật mình suýt rơi cả chiếc chổi lau sàn

-Các cậu! “ King” tới trườg rồi

Mấy cô nàng trong lớp 2 phút trước vẫn còn mải mê với sự nghiệp “make up” giờ đã bay sạch ra khỏi lớp từ lúc nào, Tiểu Mi tò mò bước ra xem và đó là một người con trai sở hữu một chiều cao khá đáng nể, từ người anh toát ra một vầng hào quang sáng chói và rồi giây phút khi anh ta nhìn về phía cô cũng là lúc định mệnh trớ trêu bắt đầu. Anh ta là….Vương Hạo Kì, con trai của chủ tịch tập đoàn khách sạn và sòng bạc quốc tế lớn nhất Đông Nam Á, tập đoàn Venus và cũng là cổ đông lớn nhất của ngôi trường này nơi đào tạo ra những thiên tài bậc nhất đất nước.

Đang mải giật mình vì mối ác duyên ngàn năm này, thì anh ta từ từ đến bên Tiểu Mi:

-Chào Hà Huyền Mi chúng ta lại gặp nhau rồi!- vừa nói anh vừa nở một nụ cười đẹp như thiên thần.

Tiểu Mi khuôn mặt ngơ ngác , miệng ấp a ấp úng

-Lát nữa gặp tôi nhé!- rồi anh quay đi và không quên để lại một nụ cười dành cho Tiểu Mi

Một nụ cười khiến bao trái tim trật nhịp, một nụ cười khiến hàng vạn cô gái phải ghen tức và bất mãn thốpt lên những lời chỉ trích Mi

-Tại sao! Nó quen biết với….

-Sao lại là nó! Đồ nghèo kiết xác.

-Đúng là loại đỉa đói thích bám chân hạc.

Tiếng trống vào lớp vang lên, học sinh cả trường tản dần vào lớp, sân trường lúc này chỉ còn duy nhất cái xác mang tên Hà Huyền Mi đang đứng ngẩn ngơ đầu tựa vào tường, trong mắt cô giờ đây cả thế giới đều là một màu hồng.Và rất có thể cô sẽ ngồi ngẩn ngơ mãi ở đó nếu như không có một cô bạn tốt bụng cùng lớp nhắc cô vào học, mà nếu có học thì chắc gì cô đã hiểu cơ chứ , cô ngồi ghi bài như một cái máy. Còn các bạn trong lớp thì không hề rời mắt khỏi cô giờ đây cô là trung tâm của mọi sự chú ý

Reng reng

Tiếng trống hết giờ vang lên khiến cô giật mình, và đến lúc phải đi trực nhật rồi thì phải. Cô bước ra ngoài, cả hành lang im bặt nín thở nhìn cô, ánh nhìn của họ khiến cô cảm thấy bối rối vô cùng , cô đến trường với mục đích duy nhất là học, chỉ học mà thôi vậy mà bây giờ vừa đi cô vừa lẩm bẩm câu gì đó mà không ai biết. Và rồi

ROẠT!!!

Một thứ nước gì đó màu đen đen được tạt thẳng xuống người Tiểu Mi.

1s:……………………………..- cả sânim ắng, đôi mắt đổ dồn về phía Tiểu Mi

2s:…………………………….- Tiểu Mi đứng lặng như trời trồng, không biết lúc này cô nên khóc hay nên cười nữa.

3s:…………………………..- Mọi chuyện vẫn như thế, cả ngôi trường gần như bất động…. à không! Hình như có người tiến tới kìa.

Bịch! Bịch! Bịch!

Trên cầu thang có một cô bạn đang bay xuống thật nhanh, không biết có phải là do chạy nhanh quá hay không mà! Những nơi cô bạn chạy qua đều khiến người ta cảm tưởng như đang có động đất( thảm thương nhất là những bình hoa violet mỏng manh giờ đã dập nát hết dưới đôi gót chân vàng ngọc của cô nàng)

-Mình xin lỗi,bạn có sao không vậy?

-…à..uhm…ko sao, nhưng bạn ơi, đây là nước gì vậy???

Cô bạn đó ríu rít xin lỗi Mi . Thứ nước thực hành thí nghiệm làm bộ đồng phục của Tiểu Mi trở nên bẩn .Cả sân trường trở lại bình thường nhưng gần như không ai dám để ý tới Tiểu Mi, hoặc có thầm để ý nhưng trong im lặng.

-À! Nếu bạn không chê mình có mang quần áo thể dục đó, có thể cho bạn mặc tạm nè! – cô bạn nhanh nhảu lên tiếng.- Cô bạn đó suy nghỉ một hồi rối lên tiếng

Và dĩ nhiên Tiểu Mi đồng ý một cách vô điều kiện, nhưng! người xưa có câu “ tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa” và có lẽ câu nói này hoàn toàn phù hợp với hoàn cảnh của Tiểu Mi bây giờ.

Bộ đồng phục của cô bạn đó hoàn toàn không phù hợp với Tiểu Mi,nhìn rộng lùng thùng trông không khác gì quần áo của những chú hề ngoài rạp xiếc:

-Chúng bị lỗi kĩ thuật chút xíu nhỉ?

Tiểu Mi ngán ngẩm nhìn bộ đồ mình đang mặc đúng là áo không ra áo, váy không ra váy. Tự hỏi làm sao về lớp học tiếp đây ?

– Mình xin lỗi! Mà bạn tên gì vậy ? – Cô bạn ấy lại ríu rít xin lỗi

– Hà Huyền Mi . Thôi bạn về lớp đi

Ngọc Bích- tức cô bạn ấy, đã đi về lớp học rồi chỉ còn lại một mình Tiểu Mi trong phòng thể chất của trường, Tiểu Mi ngồi xuống tựa lưng vào cánh tủ phòng để đồ, lâu lắm rồi cô mới được ở một mình, đôi mắt cô dần khép lại. Nhưng! hình như có người bước tới, bước chân ngày càng gần, ngày càng gần. Cô ngẩng mặt lên và nhìn thấy anh, Vương Hạo Kì.

Tiểu Mi povs’: Anh ta làm gì ở đây vậy? hình như anh ta không nhìn thấy mình. Không được! không thể để anh ta nhìn thấy mình trong bộ dạng thế này được.end Tiểu Mi povs’

Tiểu Mi đứng phắt dậy, cánh tủ để đồ chợt bật ra.Ngăn tủ này của ai nhỉ rất rộng, nhưng không có đồ, thôi kệ! cứ chui tạm vào vậy. Nghỉ là làm , Tiểu Mi liền chui vào trong cái tủ và khép cái cánh tủ lại

Còn về Hạo Kì, vì hôm qua khi anh trở về nơi ngày xưa anh từng sống nhưng có kẻ đã đánh lén anh, đó là Ray hắn đã từng là bạn của anh khi còn ở bên Mĩ. Nhưng khi tập đoàn nhà anh làm gia đình hắn phá sản thì anh và hắn đã không còn là bạn bè nữa. Vì bị đánh lén cùng với đêm qua không ngủ được( không ngủ được vì lí do gì thì các bạn tự hiểu nhé) nên hôm nay đến trường mắt anh cứ díp lại, định bụng tới phòng thể chất vì hôm nay không có lớp nào học thể dục thì. Hình như chỗ này có người, lạ thật! hôm nay có lớp học sao. Người đó ngẩng mặt dậy, là một cô gái.

Hạo Kì( giả vờ) lảng mắt ra ngoài sân trường.

Hạo Kì povs’: Hôm nay có lớp học sao mình không biết nhỉ? Cô ta là ai thế không biết! sao nhìn quen quen. Ah! Con bé hôm qua. Sao tự dưng không nhớ nổi tên cô ta, hồi sáng mình mới gặp cô ta mà, không lẽ cô ta biết mình tới đây. Mà sao cô ta lại ăn mặc như thế nhỉ? Trông gớm chết được, như hề ý. Nè! sao tự dưng bỏ chạy vậy? Tôi đâu có làm gì cô! Sao tự dưng biến đâu mất tiêu rồi nè.-end Hạo Kì povs’

Anh chạy theo tìm cô nhưng không thấy, lạ thật vừa mới thấy ở đây mà. Nhưng rồi anh chợt giật mình đôi môi anh khẽ nhếch lên làn mi dày trên đôi mắt anh rung lên khe khẽ. Hạo Kì tự hỏi bản thân tại sao mình phải quan tâm đến cô ta nhỉ? Cô ta là ai mà mình phải quan tâm cơ chứ? Chẳng giống mình chút nào.Rồi anh ngồi xuống tựa lưng vào cánh tủ, và rồi đôi mắt anh chợp xuống.

Phía trong cánh tủ:

Tiểu Mi povs’: anh ta đang làm gì thế không biết, trong này chật chội quá, khó thở quá đi mất, hơ! Anh ta và mình đang ngồi gần nhau thế này sao < thật ra là còn cách nhau qua cánh cửa tủ nữa, tưởng bở!> làm sao đây! Tim mình đập mạnh quá, mình và anh ta đang ở rất gần nhau anh sẽ nghe thấy mất, làm sao đây!!! Thôi không sao, bình tĩnh hít thật sâu rồi thở ra nào! Sẽ dễ chịu hơn nhiều.-end Tiểu Mi povs’

Mưa, ngoài trời mưa nhẹ, mưa như một bản nhạc ru anh và cô chìm vào giấc ngủ một giấc ngủ không mộng mị.

Có những khoảng cách rất gần

Mà tưởng chừng rất xa

Có những người mãi mãi đi tìm

Thứ gọi là hạnh phúc

Nhưng đâu hề biết rằng

Hạnh phúc mãi mãi ở bên ta ( JM)

( – tiếng nhạc chuông điện thoại làm anh tỉnh giấc)

Thuý Vân call:

-Vợ à! Anh nghe đây.

-Đêm nay muốn đi bar!? Ok ! 8h nhá

Anh tắt điện thoại đi, rồi mỉm cười.Thúy Vân vẫn như , vẫn nhõng nhẽo như ngày nào

Flasback:

-Anh đang làm gì vậy????

Hạo Kì ngước lên nhìn, là một cô bé có gương mặt rất bụ bẫm, trên tay cô cầm một con mèo nhỏ, anh nhìn con mèo rồi mỉm cười. Cô bé này có vẻ rất thích mèo.

-Nó thuộc giống mèo Ba Tư đấy, đẹp đúng không? – cô bé khoe

Hạo Kì nhìn cô bé rồi mỉm cười . Dù thế con bé vẫn nói tiếp

-Anh cũng thích mèo à?

-……….

Gâu gâu.

Bỗng từ trong nhà, một chú chó trắng mũm mĩm chạy ra, chạy đến bên anh rồi cạ mũi vào chân anh. Anh cúi xuống rồi bé nó lên.

-Con cún của anh xinh thật đấy. Em bế nó một chút nha.

Hạo Kì đưa con cún cho cô bé, cô bé đỡ lấy con cún nhỏ rồi ôm nó vào lòng.

Grừ…Grừ… – Chú cún bỗng dưng phản ứng dữ dội

“ Á” chú cún cắn vào tay cô bé một cái làm cô bé la lên . Gươntg mặt như sắp khóc.Anh nhe nhàng rửa sạch vết thương rồi băng nó lại.

-Xong rồi nè!

Cô bé lắc lắc cái đầu rồi lấy một chiếc bút dạ đỏ rồi hí hửng tô tô vẽ vẽ vào băng gạc. Xem chừng bí mật lắm.

Cô mỉm cười rồi chìa cánh tay mình ra

-I…love…you!???- Hạo Kì ngạc nhiên khi nhìn thấy dòng chữ trên lớp băng .

-Í anh nói anh yêu em rồi nha, không được nuốt lời đó! thôi em về nhà đây. Lần khác em sẽ sang chơi với anh!

-Nè em tên là gì vậy??????????? – – Hạo Kì hỏi

-Thúy Vân, Hồ Thúy Vân….

.

(End flasbach.)

Nhiều năm trôi qua rồi nhỉ, em cũng chẳng còn là một cô bé dễ thương như ngày xưa anh biết nữa!!!Hạo Kì đứng dậy vươn vai mấy cái và rồi từ cánh cửa tủ hé ramột bàn tay. A nh quay lại rồi đứng hình vài giây , sau khi đã kịp “ hoàn hồn” Hạo Kì từ từ mở cửa tủ ra. Bên trong là một cô bé, lưng tựa vào thành tủ mặt gục vào đầu gối đang ngủ ngon lành. Anh bật cười rồi vội đưa tay lên bụm miệng mình lại

Hạo Kì povs’

Ngủ ngon quá ta! cô ngốc thật đó, ngồi trên đó mà cũng ngủ được- end Hạo Kì povs’.

Hạo Kì cúi người xuống nhìn Tiểu Mi

Hạo Kì povs’: Con nhỏ này!.Không quá hoàn hảo nhưng khiến người ta không dứt ra được, sao tự dưng mình có cảm giác lạ, cảm giác này… con nhỏ này, sao tự dưng tim mình đập mạnh…môi..môi nó đẹp thật đấy sao tự dưng mình,….. chết tiệt!????.- end Hạo Kì povs’

Anh tiến gần hơn nữa, gần hơn nữa( không ổn rồi mặt anh và cô chỉ còn cách nhau vài cm ,Mi à! Tỉnh dậy mau lên! chết đến nơi rồi đừng ngủ nữa cô không phải là công chúa ngủ trong rừng đâu), khoảng cách giữa anh và cô ngày càng gần, ngày càng gần, cô đã nằm gọn trong vòng tay anh( thôi xong rồi! thảm rồi). Anh nhẹ nhàng bế cô ra khỏi chiếc tủ, trong vô thức đầu cô khẽ gục vào vai anh dụi dụi rồi ngủ tiếp. Anh nhìn cô khẽ mỉm cười cái tính này rất quen,quen lắm, lâu lắm rồi anh không còn được thấy nó nữa, ngốc nghếch!

Bất chợt một tia sáng vụt qua rồi lóe lên trước mắt anh, khiến anh giật mình.Chắc là do mình bị hoa mắt- anh tự nhủ với mình là như vậy

Rồi nhẹ nhàng đắt cô xuống dưới đất. Ở một góc khuất nào đó những ánh chớp vẫn lóe lên đều đều. Khi cô đã ngay ngắn dưới đất rồi thì anh từ từ bước đi.( ngủ say thế không biết! làm người ta sợ hết hồn, tác giả cũng còn sợ nữa là, may mà Vương Hạo Kì tốt bụng đột xuất)

Tiểu Mi mở mắt ra, nhìn đồng hồ 5:00 pm. Trời đã gần tối,Tiểu Mi ngồi ngơ ngẩn rồi chợt mỉm cười, cô vừa có một giấc mơ thật lạ, giấc mơ có anh, cô mơ mình nằm gọn trong vòng tay ấm áp của anh, thấy môi anh nở nụ cười.Giá mà giấc mơ đó là thật nhỉ!cô tự nói với chính mình

Cô mỉm cười rồi lại cốc mình một cái thật đau .

Lí trí : Mày ngốc lắm, đó chỉ là giấc mơ thôi, mà giấc mơ thì không có thật, nghĩ mà xem anh là ai nào? Là thiếu gia Vương Hạo Kì tương lai anh sẽ thừa kế tập đoàn Venus hùng mạnh, còn mày thì sao một con bé nghèo kiết xác suốt đời bị người ta rẻ rúng coi thường,anh như một thiên sứ trên à mãi mãi chạm vào mày cũng không dám, còn trong mắt anh mày chẳng đáng một xu, Hạo Kì và mày sẽ đi trên hai con đường song song, mãi mãi không giao nhau…thôi đã qua rồi những phút giây mộng mị, mày phải trở về với hiện tại thôi. Mọi chuyện sẽ sớm ổn thôi, không sao đâu nhất định mày sẽ sớm vượt qua cái cảm giác rung động nhất thời này. Không phải mày đã hứa với Pi rằng sẽ chờ anh ấy trở về sao? Mày không muốn làm kẻ thất hứa đấy chứ?

Con tim :Nhưng! anh Pi cũng tên là Hạo Kì!!!

Lí trí:…. thôi bỏ đi! Trên đời này có biết bao nhiêu người tên là Hạo Kì, mà nếu Hạo Kì là Pi thì chắc chắn anh ấy phải nhận ra mày chứ, ngốc!!!

Con tim: Nhưng mình thấy nhói! Mình khẽ chệch nhịp khi nhìn vào mắt anh, mình đau lắm khi thấy anh nhìn mình bằng ánh mắt khinh thường, làm sao đây! Mình lỡ y.e.u anh mất rồi- end Tiểu Mi povs’

Lí trí và con tim cứ thay nhau dằn vặt Tiểu Mi,khi yêu con tim thật ngốc nghếch, khờ dại và ngu muội. Làm ơn! Ai đó giúp cô tỉnh lại đi, đừng mù quáng mà chạy theo những ảo tưởng mà con tim tự tạo lên nữa, tỉnh lại đi!!!Chợt nó nghe thấy người kêu tên mình .Một giọng nói rất quen, Tiểu Mi quay mặt lại đó là một cậu con trai đang đứng tựa lưng vào tường, dáng người này quen quá.

-Thanh Tùng! Sao anh lại ở đây, sao anh không về nhà.

-Em đó, sao hôm nay nghỉ học vậy? làm anh tìm em hoài, em ở đâu vậy.

-Uhm! bí mật – Nói rồi cô bỏ chạy

-Hả! bí mật với cả anh nữa sao?Đứng lại đó! Anh mà bắt được thì em chết với anh

Tiểu Mi đang cười, nụ cười hạnh phúc. Nhưng cô đâu biết rằng thấp thoáng sau nụ cười hạnh phúc ấy sẽ là hàng loạt những đau khổ đang đón chờ cô.

-Thưa cậu chủ. Tên cô ta là Hà Huyền Mi là học sinh được nhận học bổng của trường ta, gia đình cô ta trước đây cũng thuộc dạng khá giả nhưng do ba cô ta làm ăn thua lỗ, mẹ cô ta mắc bệnh hiểm nghèo nên gia đình đã bị phá sản. Hiện giờ cô ta đang ở nhà gia đình họ Trần, còn ba cô ta vẫn biệt tăm, cậu có cần tìm hiểu thêm không ạ!

-Không cần!

Đôi mắt anh sắc lẹm, bóp chặt từng ngón tay vo lại thành nắm đấm.

-Trần Thanh Tùng, lại là mày!!!
Hôm nay ở trường thật nhộn nhịp, nhộn nhịp một cách khác thường. Tiểu Mi bước vào lớp, cả lớp nhìn cô chằm chằm. Tiểu Mi linh cảm có chuyện chẳng lành . Chợt có một cậu bạn bước vào trong lớp, cậu ta thì thầm điều gì đó với lớp trưởng rồi quay đi. Lớp trưởng nhìn cô, ánh nhìn đầy khó hiểu. Rồi cậu chạy ra ngoài, vì sự tò mò cùng linh cảm không lành cô chạy theo. Và cậu ta dừng lại trước bảng tin của trường, cậu tránh người sang một bên cho Tiểu Mi bước vào, để cô nhìn rõ những gì đang xảy ra.

Trên bảng tin trường, học sinh của trường đang nhốn nháo lên( vì một chuyện gì đó) thì bất chợt họ im lặng,im lặng khi nhìn thấy cô. Họ dẹp người sang một bên như muốn Tiểu Mi bước vào.

Sững sờ! đó là cảm giác đầu tiên khi cô nhìn thấy những bức ảnh được dán trên bảng tin của trường. Là ai! Ai căm ghét cô tới mức phải dùng cách này để hạ nhục cô, người con trai đó! Không lẽ…Hạo Kì…anh ta.

Không gian bỗng chốc rộn ràng hẳn lên, Hạo Kì bước vào xung quanh là lũ bạn anh. Anh đi đến đâu nơi đó bỗng sáng rực lên, người ta vội vàng nhường đường cho anh, đám con gái thấy anh thì xáp vào, cứ như kiến thấy đồ ngọt. Mấy cô gái bám chặt vào Hạo Kì thi thoảng anh có cười tình với họ, tay phải anh ôm một cô tay trái anh ôm cô khác còn mấy đứa con gái khác thì chạy đến ve vãn anh ôm hôn anh, trông họ giờ thật chẳng khác nào gái làm tiền. Hay thật đấy! trường học của quý tộc là thế này đây, còn các tiểu thư con nhà quý tộc, danh giá là thế đấy, xáp chặt vào trai như mèo thấy mỡ, lúc này thật khó để phân biệt các ả ấy với những ******** rẻ tiền mạt hạng ngoài kia, tất cả đều giống nhau.

Hạo Kì cứ bước đi về phía trước mà chẳng thèm ngó Tiểu Mi một cái. Còn Tiểu Mi đứng đó với khuôn mặt sững sỡ, hai tay cô víu chặtvào thành cửa để khỏi ngã xuống. Sân trường một lần nữa rộn ràng hơn, tiếng hò hét huýt sáo vang trời. Có ai tới, đó là một cô gái rất xinh đẹp…cô ta là Hồ Thúy Vân búp bê của trường Lĩnh Nam , được mọi người biết đến rất nhiều vì cô ta là con gái của chủ tịch tập đoàn dầu khí lớn nhất đất nước. Nhiều chàng trai say mê cô như điếu đổ và trong đó có cả anh. Thúy Vân bước đến, các cô gái khác vội vàng đi ra nơi khác vì họ biết Vân không phải dạng vừa, ngay đến Hạo Kì cũng phải hết sức dỗ dành. Cặp đôi Hạo Kì Thúy Vân đã quá nổi tiếng trong giới ăn chơi rồi, còn trong trường học không một thằng con trai nào dám tơ tưởng đến Vân, và cũng chẳng có đứa con gái nào dám tỏ tình với Kì, Hạo Kì Được mệnh danh là King còn Thúy Vân đương nhiên sẽ là Queens hai người họ thật xứng đôi. Họ bước vào Tiểu Mi nhìn họ trân trối.

Bất chợt từ đâu một quả trứng gà bay vào đầu Tiểu Mi, những tiếng cười hô hố những tiếng vỗ tay hưởng ứng, cô nghe được những lời nói khác nhau:

-Con ******** dám nhân cơ hội chị Vân đi Mỹ mà quyến rũ anh Kì à! Giết chết nó đi!

-Đồ không biết thân biết phận.

-Có người bị bỏ rơi kìa, còn lâu anh Kì mới ngó đến mày.

Không chỉ có trứng vô số các thứ khác vẫn bay thẳng vào mặt cô. Cô không hề né tránh, cô vẫn cứ nhìn anh. Lại là ánh mắt dửng dưng đó, trông anh sao mà thư thái quá, giống y hệt như đang xem một chương trình giải trí có phần thích thú. Từ trước đến giờ anh chỉ xem người ta chọi đồ vào mấy con cẩu hoang chứ người thì chưa. Vậy tại sao phải dừng lại, cứ tiếp tục đi.

Vân cười hô hố một cách hả hê, cô đứng dậy rồi lên tiếng:

-Thôi được rồi các bạn, tại sao phải đối xử với Mi nhà ta như vậy. Cô ấy không có cha mẹ dạy dỗ nên mới không biết phép tắc. Tha cho cô ấy đi

Nói đoạn Thúy Vân cầm li cà phê cỡ lớn còn đang nóng hổi trên tay, đi đến chỗ Tiểu Mi tạt thẳng vào người cô. Tiểu Mi la lên vì nóng, li cà phê tạt thẳng vào cổ và vai cô khiến vùng da xung quanh đỏ và sưng tấy lên , cô bị bỏng rồi. Tiếng hò reo lại vang lên hôm nay những kẻ ghét Tiểu Mi đã được một phen rửa mắt thỏa thích. Cô cúi gằm mặt lao thật nhanh về phía trước và cô va phải một người.

-Mi! em sao vậy.

Cô ngước mặt lên, là Thanh Tùng.Tiểu Mi…..im lặng, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Còn Thanh Tùng,người anh run lên vì giận, mặt anh lúc này thật khủng khiếp, nó pha trộn giữa đau khổ và giận dữ. Anh nắm lấy tay Tiểu Mi kéo cô ra phía Hạo Kì, cô giằng ra nhưng bàn tay anh xiết cô chặt hơn. Cả bốn người đang đứng đối diện nhau……….im lặng, một khoảng im lặng kéo dài cả trường gần như nín thở, bây giờ chỉ cần một hành động nhỏ thôi tất cả sẽ vỡ òa. Xem ra chiến tranh thế giới thứ 3 sắp nổ ra rồi.

-Đồ khốn!- Thanh Tùng nhìn thẳng về phía Hạo Kì.

-Xem kìa, con nhỏ mồ côi này mồi chài cũng giỏi thật, Trần Thanh Tùng mày đường đường là thiếu gia nhà họ Trần danh giá mà lại phải lòng một con nhỏ nghèo kiết xác? Hay thật- giọng Hạo Kì

khinh khỉnh kèm theo nụ cười nhếch mép

-M..ày- Thanh Tùng giận run, đôi mắt anh như có lửa

-Có chuyện gì xảy ra vậy- một giọng nói nhẹ nhàng, nhưng đầy cương quyết vang lên.

Một người phụ nữ bước vào, bà ta thật đẹp, đẹp hoàn hảo trong bộ vest công sở màu đen, thật hoàn hảo, thật đáng sợ.

-…con chào bác gái…- Thúy Vân khép nép

Bà nhìn Thúy Vân mỉm cười rồi quay ra phía Thanh Tùng.

-Thanh Tùng! Có chuyện gì xảy ra vậy? Hạo Kì! con cũng ở đây nữa sao?

Hạo Kì không nhìn lấy bà ta một lần . Cậu quay mặt đi như muốn né tránh .

-Hạo Kì! con trai ta, đúng là lâu lắm rồi mẹ con ta không gặp nhau sao gặp mẹ con không thấy vui à!

Mặc cho thái độ của Hạo Kì bà vẫn nói tiếp và đảo mắt một vòng . Ánh mắt ấy chợt lướt qua Tiểu Mi .Bà bước đi, cả trường được phen đau tim trước sự xuất hiện của người đàn bà bí ẩn này… bà ta là Hoàng Oanh phu nhân của chủ tịch tập đoàn Venus chính là mẹ của anh Vương Hạo Kì.

Tại tập đoàn Venus

-Thưa bà! Quản gia Kim tới rồi ạ!

Bà Hoàng Oanh đang ngồi trên ghế, khẽ nhắm mắt lại.Rồi ra lệnh kêu người quản gia vào . Quản gia Kim bước vào rồi cúi đầu chào bà một cách tôn kính

-Thưa phu nhân!

-Quản gia Kim ông vất vả vì Hạo Kì rồi.

-Dạ thưa bà không có gì đâu….nhưng! có chuyện tôi cần nói với bà

-Chuyện gì vậy? – Bà khẽ mở mắt .

-Cô bé hồi sáng đứng cạnh Trần thiếu gia chính là…Là cô bé mà bao lâu nay thiếu gia vẫn luôn kiếm tìm, Tiểu Mi.

Bà ngạc nhiên như không tin vào tai mình. Bà cứ ngỡ mọi thứ đã ổn sau vớ kịch mà bà dàn dựng lên . hạo Kì vẫn chưa biết . Bà mong Hạo Kì với Thúy Vân thành một cặp dù Hạo Kì có yêu Tiểu Mi như thế nào . Yêu ư ? Bà cười đau khổ .

Quản gia Kim, thở dài buồn bã ông chào bà Hoàng Oanh rồi bước ra ngoài. Bỗng tiếng cười nói khiến ông chú ý, đó là Hạo Kì thiếu gia của ông còn bên cạnh là Thúy Vân. Nhìn Hạo Kì cười thật hạnh phúc, hạnh phúc….Hạo Kì, cậu rất giỏi che dấu cảm xúc của mình, nhìn Hạo Kì tuy cười nhưng chưa chắc trong lòng đã vui. Đó chính là điều khiến ông day dứt đáng lẽ ông không nên dấu Hạo Kì, đáng lẽ ông phải nói với Hạo Kì rằng Tiểu Mi đang còn sống và chính là cô bé mang tên Hà Huyền Mi, đáng lẽ ra ngay từ đầu ông không nên lừa dối cậu….bất lực! bây giờ ông đã thật sự bất lực rồi…..
Tiểu Mi thẫn thờ bước đi, trong khu vườn phía sau trường học. Đang là mùa thu, không gian như ấm áp với màu vàng của lá phong, lá phong phủ kín mặt đất, hòa quyện với ánh chiều tà. Cảnh vật sao mà êm đềm quá

-Mi à! Em đi đâu vậy?

-Đừng đi theo em nữa!

Tiểu Mi tiếp tục đi, còn anh vẫn cứ lặng lẽ bước theo sau. Im lặng, chẳng ai nói với nhau câu nào, cứ bước rồi lại bước.Đừng sợ, em nhé, anh vẫn luôn đứng phía sau em, luôn mỉm cười với em, luôn sẵn sang ôm em vào lòng.

– Anh à ! Em đáng khinh lắm phải không ? – Cô khẽ hỏi

Thanh Tùng bước tới ôm chặt cô vào lòng, cô gục đầu vào vai anh rồi bật khóc như một đứa trẻ.

Tiểu Mi tự nhủ với lòng mình . Hôm nay, chỉ hôm nay thôi, hãy để em bật khóc trên vai người con trai khác………………

Lúc này chắc Tiểu Mi đang đau khổ lắm, vậy chắc Thanh Tùng không đau đâu? Không, anh đau lắm đấy chứ! Phải an ủi người mình yêu đang đau khổ vì một người khác, cái này gọi là cao thượng hay ngu ngốc đây.Anh chạy đi mua kem cho Mi , chỉ còn Tiểu Mi ngồiđó. Và rồi có một đám nữ sinh đi tới chỗ cô, và buông những lời lẽ thô thiển

-Ai đây! À đúng rồi, không phải Hà Huyền Mi lớp A sao? Sao hôm nay tự dưng lại lãng mạn ra sân sau của trường ngồi ngắm lá vàng rơi vậy!???

-Lãng mạn cái gì? Chỉ là hạng mồ côi muốn chơi nổi thôi mà, không có tiền đóng học phí nên phải ráng bám víu vào các thiếu gia nhà giàu để lếch cái thân hèn mọn vào đây! Đồ ham hố.

Cùng chuyên mục
Liện Hệ - Hỗ Trợ - Báo Lỗi
Gmail: nhoc96dt@gmail.com
SĐT: 01687074957 (Chỉ SMS)

Chọn Giao Diện: WAP | WEB | TOUCH