Hai.Name.Vn - WapUpload Số 1 Xtgem

Nửa viên kẹo ngọt ngào đến đau thương



Một cô nàng nói: “Nghe đồn chủ tịch câu lạc bộ văn nghệ trường trung học số I sắp chuyển sang trường mình.”


Cô bạn khác thốt lên kinh ngạc: “Cậu nói Nhan Khanh Khanh á? Cô ta là một nhân vật đình đám lắm đấy, trường số I mà cũng chịu buông tay vào thời khắc mấu chốt này sao?”


Cô nàng vừa rồi nói tiếp: “Không muốn buông cũng phải buông thôi, hiệu trưởng trường mình là chú của Nhan Khanh Khanh, chỉ cần nói một câu là xong chuyện rồi mà.”


“Có chuyện này nữa á? Thế tại sao cô ta lại học trường đó chứ?”


Cô bạn nọ buôn dưa càng lúc càng hăng: “Cậu không biết đấy thôi, thực ra hồi cấp hai cô ta học ở trường trực thuộc. Bạn tớ bảo hồi đó Nhan Khanh Khanh thích Kỷ Nghiêm mãi, nhưng lúc tỏ tình lại bị từ chối nên sau này mới chuyển sang học trường số I.”


“Sức hấp dẫn của hội trưởng quả không tầm thường, bố là giảng viên đại học nổi tiếng, kỳ thi nào cũng đứng nhất toàn khối, đã thế còn đẹp trai ngời ngời … Mỗi khi nhìn anh ấy tớ cứ có cảm giác lâng lâng choáng váng.”


Hai cô nàng thở than một chặp rồi đột nhiên một người bật hỏi: “Nhưng mà Nhan Khanh Khanh đã đi rồi, bây giờ còn quay lại làm gì chứ?”


“Thế cũng phải hỏi, tình cũ khó quên chứ còn sao!”


Lại một tiếng thở dài thườn thượt vang lên: “Ôi, kể ra thì hai người họ cũng xứng đôi vừa lứa lắm … nhưng mà tớ chưa thấy hội trưởng gần gũi với đứa con gái nào bao giờ.”


“Ai bảo không có, Điền Thái Thái đấy còn gì.”


Tay tôi run bắn, hai tai dựng đứng lên nghe ngóng.


“Điền Thái Thái chẳng phải là học trò của hội trưởng hay sao? Ai mà không biết cô ta đi cửa sau vào hội học sinh! Cái mã đó, cậu nghĩ hội trưởng yêu cô ta được chắc?”


Từ trong câu chuyên của hai người đó, tôi rút ra một câu trả lời khẳng định — cho dù có trói tôi và Kỷ Nghiêm lại với nhau chắc cũng chẳng ai tin tôi và anh ta tạo nên được scandal tình ái nào.


Lòng tôi chợt thấy trống trải và hụt hẫng. Thì ra lúc trước Trần Tử Dật bỏ rơi tôi để trở về bên Nhan Khanh Khanh chính vì Kỷ Nghiêm đã đá cô ta … trai tài gái sắc, cộng thêm một nữ nhân vật phụ tầm thường như tôi … thì ra cuộc sống còn nhạt nhẽo hơn cả mấy bộ phim truyền hình chiếu trên ti vi lúc tám giờ.


Mải mê dỏng tai lên hóng chuyện, tôi quên cả việc hái trộm bé Rau. Đến khi tôi tỉnh lại thì cả vườn rau đã bị người khác nhanh mắt nhanh tay nẫng mất.


Tôi rú lên ai oán: “A!!!!”


Mấy cô nàng đang buôn chuyện lập tức phát hiện ra tiếng quỷ khóc sói tru của tôi, vội vã nói lảng sang chuyện khác, một trong số đó nhìn tôi với vẻ mặt kì quái hỏi: “Thái Thái, sắc mặt cậu kém quá, chỗ nào không được khỏe à?”


Tôi nhìn họ, lắc đầu: “Không ….”


Giờ tôi mới thực sự hiểu tại sao Dương Dương lại nói Kỷ Nghiêm xuất hiện ở chỗ nào, chỗ đó luôn có nữ sinh ngất xỉu. Bây giờ điều này gần như đã trở thành môn học bắt buộc hằng ngày của tất cả những cô nàng mê trai.


Nhờ tài hòa và trí tuệ vượt xa hẳn người thường, Kỷ Nghiêm mới có thể đứng ở vị trí cao như vậy, được trường đại học danh tiếng nước ngoài cấp học bổng ăn học toàn phần. Hiếm có nữa là ngoài năng lực ra, anh ta còn sở hữu vẻ ngoài điển trai sáng láng. Vì thế thường xuyên có những nữ sinh ngầm đợi ở những chỗ anh ta sắp đi qua, giả vờ như tình cờ gặp mặt.


Có tài năng đã không đơn giản rồi, có tướng mạo lại càng không dễ, thế mà chàng hội trưởng hội học sinh được trăm ngàn người ái mộ lại chẳng hề động lòng trước các kiểu mỹ nữ xung quanh. Điều này khiến tôi tò mò lắm, rốt cuộc thì phải một cô gái thế nào mới xứng với chàng tài tử số một của trường trực thuộc? Lúc tôi còn đang đắn đo suy nghĩ vấn đề này, thầy chủ nhiệm dẫn học sinh mới chuyển trường vào trong lớp.


Tuy trước đó đã nghe tin cô ta sắp chuyển sang, nhưng giờ phút này nhìn Nhan Khanh Khanh đứng trong lớp học, tôi vẫn thấy ngạc nhiên ghê lắm: ánh nắng mặt trời rọi xuống cô gái mặc áo trắng váy xanh, mái tóc đen dài mềm mại làm tôn lên làn da trắng nõn như bạch ngọc, khuôn mặt thanh tú, ánh mắt trong trẻo và bình tĩnh.


Khuôn mặt tinh xảo đến mức khiến người ta ghen tị ấy quay sang nhìn tôi và ngừng lại một giây, khóe miệng khẽ nở nụ cười quyến rũ. Ánh mắt Nhan Khanh Khanh nhanh chóng chuyển sang nhìn khắp phòng học, cô ta dõng dạc tự tin giới thiệu bản thân: “Chào các bạn, mình là Nhan Khanh Khanh, mình hi vọng sẽ nhanh chóng hòa nhập với tập thể ưu tú này, cùng nhau học tập và tiến bộ.” Giọng nói của cô ta vẫn ngọt ngào và dễ thương như thế, lời nói ra nghe cực kì êm tai, cả lớp ai cũng vỗ tay hoan nghênh nhiệt liệt, đương nhiên ngoại trừ một người – đó chính là tôi.


Kể ra thì tôi cũng là một đứa biết thân biết phận. Có những người tôi trêu không nổi, đánh không lại, tôi chuồn là được chứ gì? Thế mà lúc này nhìn Nhan Khanh Khanh cười quyến rũ, tôi chợt hiểu ra một điều: có những người bạn không hề muốn trêu chọc tới, nhưng họ lại cứ xuất hiện trước mắt bạn, mà bạn không sao dứt mình ra được.


Nhớ đến những lời bàn tán của đám nữ sinh trong hội trường hôm trước, tôi lại thấy lòng bứt rứt khó chịu lắm. Cô có xinh đẹp khí chất đến mấy thì cũng làm ăn gì được chứ? Ngoài mặt không buông được Kỷ Nghiêm, vậy mà cuối cùng vẫn quấn lấy Trần Tử Dật đấy thôi? Để cô gặp được Kỷ ác ma, sau đó bị anh ta từ chối – đây chính là sự trừng phạt của mặt trăng dành cho cô!


Tôi rảo bước đi đến hội trường, trong đầu mường tượng ra cảnh Kỷ Nghiêm tàn nhẫn từ chối Nhan Khanh Khanh, khóe miệng bất giác nở nụ cười xảo trá, Tôi đang cười thì cửa cánh gà bật mở, bộ mặt cười đến mức méo mó của tôi đông cứng lại ngay lập tức.


Trên vũ đài, ánh đèn trắng bạc rọi thẳng xuống hai con người ưu tú. Nhan Khanh Khanh đắm đuối nhìn Kỷ Nghiêm tình thâm vô hạn, rồi cô ta bặm môi quay lưng bỏ đi. Đôi chân dài thon thả bước đi nhẹ nhàng uyển chuyển, chiếc váy đồng phục phất phơ theo bước chân cô ta, dáng người tha thướt khiến người ta xao xuyến. Kỷ Nghiêm nhìn theo bóng lưng Nhan Khanh Khanh, vẻ mặt chăm chú và nghiêm túc.


Dưới ánh đèn sáng lóa, tôi ngẩn ngơ nhìn hai người bọn họ, lòng rối bời . Có câu nói chợt vang lên trong đầu tôi — kể ra thì hai người họ cũng xứng đôi vừa lứa lắm. Mỗi lần Nhan Khanh Khanh xuất hiện đều gây ảnh hưởng lớn đến tôi, có điều lần này nỗi xót xa không liên quan gì đến Trần Tử Dật. Giờ tôi mới thực sự cảm thấy cơn đau tê tái ẩn sâu trong lòng.


“Thấy tủi lắm đúng không?” Chợt có tiếng nói vang lên sau lưng tôi.


Tôi quay ngoắt lại, phát hiện ra Triển Tư Dương đang đứng khoanh tay trước ngực nhìn hai người trên bục. Anh ta cười nhạt nói: “Nhan Khanh Khanh nhập vai thật đấy, em tủi thân cũng chả có gì lạ.”


Tôi kinh ngạc hỏi: “Nhập vai ư? Nhập vai cái gì chứ?”


Triển Tư Dương cười khẽ: “Lúc nãy hội trưởng gọi Nhan Khanh Khanh đến, đưa kịch bản cho cô ta xem, hình như còn mới cô ta diễn nữa. Em xem, đang diễn thử kia kìa. Ồ đúng rồi, kịch bản này là do em viết đúng không? Cô ta đang thử diễn vai bà hoàng hậu độc ác, giờ đang diễn đến đoạn kết của vở kịch — bi kịch chia li.”


Tôi vẫn còn đang đắm chìm trong lời nói của Dương Dương nên không để ý. Ngoài cửa sổ, gió thổi tung bay những lọn tóc buông xuống cổ tôi. Cách mấy hàng ghế, tôi ngước lên đón lấy ánh mắt Kỷ Nghiêm, thoáng sững lại nhưng không hề né tránh. Anh ta nghiêng người nhìn tôi, dáng vẻ ung dung nhàn nhã, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm.


“Anh đang nhìn gì đấy?” Nhan Khanh Khanh bước đến nhẹ nhàng hỏi, nhìn theo ánh mắt Kỷ Nghiêm.


Ánh mắt Kỷ Nghiêm dịu lại, anh ta vẫy tay với tôi: “Thái Thái, lại đây.”


Vẻ mặt Nhan Khanh Khanh lập tức trở nên cực kì mất tự nhiên, có điều cô ta nhanh chóng khôi phục lại thái độ bình tĩnh không chút gợn sóng thường ngày, tươi cười chào tôi: “Thái Thái, cậu đến rồi à?” Dáng vẻ chẳng khác nào cô ta là nhân vật nữ chính vậy.


Tôi bước đến, ngoác miệng cười tán dương cô ta mà thực ra là khẩu thị tâm phi: “Trùng hợp quá, đúng là nhân sinh hà xứ bất tương phùng! Kịch bản của tớ vào tay cậu không ngờ lại diễn xuất tuyệt thế, thật đáng khâm phục!”


“Kịch bản này là do cậu viết ư?” Vẻ ngạc nhiên thoáng qua trên mặt Nhan Khanh Khanh.


Tôi đắc ý nói: “Đúng thế, có vấn đề gì sao?”


Cô ta nghiêm túc suy nghĩ một hồi, nói: “Sáng tạo rất mới mẻ, có điều kết cục quá buồn. Nếu thêm một chút yếu tố hài kịch thì khả năng được công nhận sẽ cao hơn.”


Không đợi tôi phản bác, Kỷ Nghiêm bỏ qua luôn sự tồn tại của tôi, anh ta chen vào hỏi Nhan Khanh Khanh: “Ý kiến của em là …”


Nhan Khanh Khanh sáng mắt lên: “Tốt nhất nên sửa thế này: tuy mụ dì ghẻ đuổi công chúa Bạch Tuyết ra khỏi lâu đài, nhưng rồi thấy đức vua buồn rầu đau khổ, bà ta không nỡ nhìn người mình yêu lo lắng nên cuối cùng vẫn tìm công chúa Bạch Tuyết về, giành được tình yêu của đức vua. Em nghĩ mọi người ai cũng sẽ hài lòng với kết cục này.”


Những người xung quanh ai cũng hứng thú với ý kiến của Nhan Khanh Khanh.


Kỷ Nghiêm gật đầu quay sang nhìn tôi hỏi: “Thái Thái, em thấy thế nào?”


Nếu như không có sự uy hiếp của Kỷ ác ma, tôi tuyệt đối sẽ không để mình có cơ hội đứng đối mặt với con bé đó. Lúc này tôi đứng yên tại chỗ, ánh mắt lóe lên, hai tay buông bên hông nắm chặt lại thành nắm đấm. Tôi từ tốn nói: “Em không đồng ý. Với loại đàn ông mà trong lòng luôn cất giữ hình ảnh của người con gái khác như thế không đáng tin chút nào. Cho dù sau này mụ dì ghẻ có tìm được công chúa Bạch Tuyết thì cũng sẽ không hạnh phúc.”


Nhan Khanh Khanh dường như bị câu nói của tôi chọc cười, cô ta cố nín để chỉ phát ra một tiếng cười thật khẽ, đoạn nói: “Thái Thái, cậu ngây thơ quá, thời buổi này không còn mốt bi kịch nữa đâu, nhất là trong các cuộc thi, cái mà ban giám khảo đòi hỏi chính là tinh thần tích cực cầu tiến.” Ánh mắt lóe sáng, cô ta quay sang nhìn Kỷ Nghiêm, đầu hơi ngước lên bình thản nói: “Kỷ Nghiêm, anh nghĩ vở bi kịch này sẽ chiến thắng tiết mục nhảy Nobody mà đám nam sinh trường số 1 đóng giả nhóm nhạc Hàn Quốc Wonder Girls chứ?”


“Con trai giả gái nhảy Nobody á?” Triển Tư Dương nghi hoặc nhìn Kỷ Nghiêm, rồi sau đó nhếch miệng cười như sực tỉnh: “Đúng là một tin gây sốc đấy.”


Tôi lúc ấy quên luôn cả tức, đầu óc bắt đầu tưởng tượng ra cảnh một đám tuyệt sắc mỹ nam lắc lư uốn éo theo tiếng nhạc bốc lửa trên sân khấu. Nghĩ đến hình ảnh kích tình ấy mà mặt tôi đỏ bừng lên, tim đập loạn xạ — không ngờ đến cả tôi cũng bắt đầu mong chờ được xem tiết mục của trường số I rồi.


“Điền Thái Thái, anh cảnh cáo em, dẹp hết những thứ vớ vẩn linh tinh ra khỏi đầu óc của mình ngay.” Kỷ Nghiêm lạnh lùng liếc nhìn tôi.


Anh ta mặc kệ không thèm quan tâm tôi phản ứng ra sao, tiếp tục hòa nhã ân cần nói chuyện với Nhan Khanh Khanh: “Anh thấy kiến nghị của em được đấy. Thời gian cũng không còn nhiều, chi bằng để Khanh Khanh phụ trách tập dượt nhé.”


Tôi hơi sững lại, hai chữ “Khanh Khanh” ám muội kia kiến toàn thân tôi run rẩy.


Tôi trừng mắt nhìn Kỷ Nghiêm, nhưng anh ta lại hoàn toàn coi tôi như không khí.


Nhan Khanh Khanh cũng không khách sáo: “Được ạ. Nhưng mà em có một điều kiện.”


“Điều kiện gì?” Kỷ Nghiêm nhướn mày.


Nhan Khanh Khanh đảo mắt nhìn tôi nói: “Để em diễn vai nữ chính.”


Tôi đứng giữa Kỷ Nghiêm và Nhan Khanh Khanh nhìn hai người họ, lòng chợt nghĩ: chả hiểu sao tự nhiên lại đi theo Kỷ Nghiêm, hồ đồ ngốc nghếch sống một cuộc sống mà bản thân không thích chút nào. Rốt cuộc thì tôi ở đây làm gì vậy?


Tôi không kìm được tự hỏi mình, tôi là cái gì trong lòng Kỷ Nghiêm đây?


“Không thành vấn đề.” Kỷ Nghiêm đồng ý với điều kiện của Nhan Khanh Khanh mà không cần do dự.


Tuy rằng ngay từ đầu đã đoán trước được là sẽ có kết quả này, nhưng khi thực sự nghe câu nói đó, tôi vẫn cảm thấy đau lòng lắm.


Hơi nóng không ngừng bốc lên nơi khóe mắt, vậy mà nước mắt cứ ương bướng không chịu buông rơi. Giây phút hai người họ nhìn nhau mỉm cười, tôi bất chợt ngẩng đầu nói chêm vào một câu cực kì gây mất hứng: “Nhan Khanh Khanh, cậu vô duyên vô cớ chuyển sang trường trực thuộc như thế này, Trần Tử Dật sẽ thế nào?”


Trước mặt Kỷ Nghiêm tôi chưa từng dám nói thẳng những gì mình nghĩ, vậy mà lần này nói xong câu ấy, tôi thấy thoải mái vô cùng, mặc kệ sau này sẽ ra sao. Tôi lờ đi ánh mắt gần như muốn giết người của Kỷ Nghiêm, nói tiếp: “Trần Tử Dật cũng ngu thật, ngu hết chỗ nói! Cái gì mà tình cảm ấu thơ, cái gì mà lặng lẽ đợi chờ chứ! Đúng là tự hạ thấp mình!”


Bốn bề lặng ngắt, sắc mặt Nhan Khanh Khanh tái nhợt, hơi thở của Kỷ Nghiêm ngày một nặng nề.


Triển Tư Dương nhận thấy tình hình bất ổn, vội vàng bước đến ngăn tôi lại, cười hòa giải: “Thái Thái, em đừng có đùa nữa, ngoan, ra ngoài chơi đi.”


Tôi cười nói với Triển Tư Dương: “Em có phải trẻ lên ba đâu.”


Nói thực lòng, hiện giờ vẻ mặt tôi bình tĩnh cực kì, trong lòng cũng vô cùng bình tĩnh.


Lồng ngực Kỷ Nghiêm nhấp nhô thật mạnh, anh ta đẩy Triển Tư Dương ra rồi lôi tôi ra khỏi hội trường dưới con mắt chú ý của tất cả mọi người.


Tôi bị anh ta kéo đi cả một đoạn dài, tay bị nắm đến nhói đau.


Tôi thở hổn hển vùng vẫy hét: “Kỷ Nghiê, anh buông em ra. Đau chết đi được, anh mau buông em ra.”


Anh ta quay phắt lại, dồn tôi vào trong góc rồi hung hăng lườm tôi: “Điền Thái Thái, rốt cuộc thì em muốn thế nào?”


Tôi bị dọa cho ngốc luôn rồi, chỉ biết đờ đẫn lắc đầu.


Tôi muốn thế nào ư? Thực sự thì chính tôi cũng không biết nữa.


Tôi muốn gì quan trọng với anh ta đến thế sao? Anh ta chưa từng để ý đến cảm nhận của tôi, thế thì sao có thể quan tâm đến chuyện tôi nghĩ thế nào.


Nghĩ đến chuyện này, tôi thấy vừa buồn vừa giận. Tôi nắm lấy cổ áo anh ta, cả người hướng về phía trước. Ngước nhìn lên ánh mắt nóng bỏng của anh ta, tôi nghiêm túc hỏi: “Kỷ Nghiêm, anh cố tình tìm mọi cách giữ em lại bên cạnh anh, có thực chỉ đơn giản là muốn hành hạ em, hay là ….” Tôi ngừng lại một lát rồi mới nhẩn nha nói tiếp: “Hay là, anh thích em rồi?”


Kỷ Nghiêm nhìn tôi, không đáp.


Gió thổi đung đưa hàng cây ven con đường rợp bóng, sóng lá dập dờn, từng phiến lá xanh ngọc bích không ngừng xao động, vô số những đốm sáng bạc li ti lấp lánh chiếu qua kẽ lá.


Đợi mãi đợi mãi, cho đến tận khi tôi định bỏ cuộc thì rốt cuộc anh ta mới chịu trả lời: “Trước giờ anh vẫn đợi em mở miệng hỏi anh, nhưng tại sao lại là lúc này?”


Ánh mắt anh ta lạnh lẽo nhìn tôi, khóe miệng nở nụ cười khiến người ta run rẩy.


Tôi đã chọc giận anh ta không chỉ một lần, thế nhưng chưa lần nào khiến tim tôi đau đớn đến mức muốn vỡ vụn ra như hôm nay cả.


Anh ta ghé đầu lại dằn từng tiếng bên tai tôi: “Em hãy nhìn lại bộ dạng mình hiện giờ đi? Có khác gì một oán phụ bị bỏ rơi không? Em lấy tư cách gì để hỏi anh câu đó?” hương 7


Tôi không biết sức nặng của một lời nói trầm trọng đến mức nào, giờ tôi chỉ thấy chúng làm trái tim tôi tổn thương tan nát. Ngày đó Trần Tử Dật đã phủ định toàn bộ tình cảm của tôi chỉ bằng một câu ngắn ngủi, còn giờ đây một câu “Em lấy tư cách gì” của Kỷ Nghiêm đã phủ định cả con người tôi.


Ở bên cạnh Kỷ ác ma lâu như vậy rồi, tôi cứ tưởng mình đã tôi luyện nên một nội tâm cực kì mạnh mẽ, giống như dũng sỹ Herman vô địch không sợ gì đao kiếm, dù lời lẽ có ác độc đến đâu tôi cũng sẽ chẳng mảy may ảnh hưởng. Vậy mà khi Kỷ Nghiêm thốt lên năm chữ đó, trái tim tôi cứ như bị xẻ thành nhiều mảnh, đau đến tái tê. Cơn đau ập đến bao trùm lên tất cả.


Có thứ chất lỏng nóng ran trào ra khỏi khóe mắt tôi, thế nhưng lòng tự tôn mách bảo tôi rằng: mày không được khóc!


Đẩy Kỷ Nghiêm ra, tôi chợt phát hiện một điều rằng: không phải bởi tôi quá yếu ớt, mà là bất kể tôi có mạnh mẽ đến đâu cũng không sao địch nổi một câu nói nhẹ tênh hay một ánh mắt lạnh lùng của Kỷ Nghiêm. Cơn giận dồn lên đến đỉnh đầu tan biến hết trong nháy mắt, tôi cởi giáp quy hàng, bỏ chạy trong thất bại khi mà một câu phản bác cũng không thốt lên lời.


Mặt mày thiểu não chạy về lớp học, tôi uể oải bò rạp xuống mặt bàn.


La Lịch Lệ ngồi xuống trước mặt tôi trêu chọc: “Sao thế, lại gây ra tai vạ gì à?”


Ngóc đầu lên, tôi rầu rĩ nhìn La Lịch Lệ: “La Lịch Lệ, rốt cuộc thì trong lòng cậu tớ là một đứa thế nào?”


Cô nàng nghĩ ngợi một hồi rồi đáp: “Ngoại trừ việc cậu đôi lúc gây tai vạ, xử lí mọi chuyện có chút bốc đồng, thỉnh thoảng lại hay mắc lỗi ngu ra thì xét trên tổng thể, cậu vẫn là một đứa tích cực cầu tiến.” Thấy sắc mặt tôi mỗi lúc một khó coi, La Lịch Lệ ngờ vực hỏi: “Chẳng lẽ cậu với Kỷ Nghiêm cãi nhau rồi à?”


Câu nói đó đã triệt để kích thích tôi, tôi không giấu nữa, đem tất cả những chuyện xảy ra gần đây kể tỉ mỉ cho La Lịch Lệ, cuối cùng hỏi nó: “Cậu nói xem tớ nên làm gì bây giờ?”


La Lịch Lệ im lặng một lúc, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. Nó nói bằng giọng cực kì nghiêm chỉnh: “Chuyện này cậu không thể thỏa hiệp, nếu cậu cúi đầu thì sau này sẽ không có cơ hội ngóc đầu lên nữa đâu.”


Tôi đứng dậy, đặt tay lên vai La Lịch Lệ, trong bụng sục sôi một bầu nhiệt huyết: “Lịch Lệ, cậu yên tâm, tớ tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp đâu.”


Không thỏa hiệp! Dựa vào cái gì mà bắt tôi thỏa hiệp chứ? Chẳng lẽ tôi sai sao? Tôi dốc lòng dốc sức viết nên kịch bản, thế mà chỉ vì một câu nói của Nhan Khanh Khanh đã bắt tôi phải sửa, vai diễn tôi tập luyện bấy lâu nay, chỉ vì một câu nói của Kỷ Nghiêm mà bảo tôi dâng cho kẻ khác sao? Tôi vất vả ngược xuôi lẽ nào chỉ để làm hòn đá lót đường cho Nhan Khanh Khanh? Thế có công bằng không cơ chứ?


Dồn tôi đến nước này, nếu tôi còn lùi bước nữa thì chẳng khác nào một con ngốc!


Ba ngày liền tôi không bước chân vào hội học sinh một bước, tan học tôi không đi đâu hết, chỉ bò xoài trên bàn mở điện thoại lên ăn trộm rau. Buổi tối tôi lập thêm tài khoản phụ kiếm kinh nghiệm, đổi status của “Nông trại thần tiên” mà Kỷ Nghiêm cho tôi thành “Đất này bị xâm lược, đang bãi công.”


Tài khoản “nông trại thần tiên” lên cấp nhanh vùn vụt, quầng thâm quanh mắt tôi cũng ngày một đậm hơn. Khi cấp độ của tôi vượt qua La Lịch Lệ, nó đã gào lên ganh tị: “Thái Thái, cậu định buông thả bản thân mình đến khi nào nữa?”


Tôi vừa bấm điện thoại vừa trả lời nó: “Tớ buông thả bản thân bao giờ hả? Mấy hôm nay tớ chôm được không ít đồ, sướng phát điên lên được đây này. Cậu thấy chưa, giờ cấp độ của tớ đã vượt qua cậu rồi! Trong tay tớ còn có ….” Cái tên Kỷ Nghiêm mắc kẹt trong cổ họng của tôi, cố gắng thế nào cũng không sao nói được. Ăn trộm được bao nhiêu là rau quả, nhìn anh ta xếp cao chót vót hạng đầu, thế mà đến cả click vào xem một chút thôi tôi cũng không dám.


Thấy tôi bỗng dưng im bặt, La Lịch Lệ phát hiện ra có chút bất thường, nó đột nhiên mở miệng hỏi tôi: “Thái Thái, có phải cậu đã thích Kỷ Nghiêm rồi không?”


Tay tôi khựng lại bên trên bàn phím, chậm rãi ngóc đầu lên cười gượng gạo: “Ha ha ha ha. Tớ thích Kỷ Nghiêm ư? Không thể nào! Tớ với anh ta cách nhau xa lắc! Cậu không thấy bộ dạng sợ sệt khúm núm của tớ mỗi khi ở gần anh ta sao? Đừng nói là thích, chỉ cần cậu nhắc đến hai chữ đó thôi cũng đủ khiến tớ sởn hết da gà rồi.”


La Lịch Lệ nhìn tôi đầy ý vị: “Tớ cũng chỉ tiện miệng nói thế thôi, cậu việc gì phải ra sức phân bua thế?”


Tôi ngẩn người, môi mấp máy: “Thế à? Chắc tại tớ nghĩ nhiều quá thôi …” Tôi đang định giải thích thêm thì chợt nghe thấy tiếng chuông điện thoại.


Nhân tiện tôi liền đổi chủ đề, cười ha ha viện cớ: “Tớ nghe điện thoại đã.” Bước ra khỏi lớp, tôi thở phào một hơi rồi nhấn nút nghe: “A lô, ai đấy ạ?”


Đầu dây kia trầm mặc một thoáng rồi mới khẽ đáp lời: “Là anh.”


Giây phút nghe thấy giọng nói này, tôi suýt nữa đã ngã lăn ra đất. La Lịch Lệ đi theo ra ngoài, cô nàng đang dùng ánh mắt xăm soi nhìn tôi. Tôi bịt ông nghe hắng lên một tiếng, đi ra chỗ khác. Tựa lưng lên lan can bên ngoài lớp học, tôi lúng búng: “Hội … hội trưởng.”


“Ừm.” Giọng nói anh ta ở đầu kia lạnh hẳn xuống, “Mấy hôm nay em đều không đến hội học sinh.” Giọng nói của anh ta khiến tôi hơi run rẩy.


Tôi gật đầu, lại nhớ ra anh ta không nhìn thấy, vội vàng thấp giọng: “Vâng.”


“Tại sao không đến?”


Tôi hơi giận rồi đấy: hôm ở hội trường anh chuyển vai diễn của tôi cho người khác trước mặt bao nhiêu người như



thế, rồi chẳng hiểu tại sao lại lôi tôi ra ngoài xỉa xói một hồi, giờ lại giả như chưa từng có chuyện gì xảy ra, hỏi tôi tại sao không đến? Anh đừng mơ tôi quay lại đó mặc cho anh sai khiến trách móc nữa!


Tôi chống tay lên lan can, đáp: “Ờ … thì … em rất bận.”


Anh ta nghi hoặc hỏi: “Em rất bận sao?”


Tôi móc trong túi ra một cây kẹo mút, vừa bóc giấy kẹo vừa nói: “Vâng, cuối tháng thi giữa kì rồi, không bận mà được à? Với cả em có phải là hội trưởng đâu, cũng không cần quanh quẩn ở hội học sinh từ sáng tới chiều làm gì cả.”


Đầu dây kia im lặng một lúc lâu, tôi chỉ nghe thấy tiếng anh ta hít thở.


Không thể không công nhận một điều rằng tôi vô cùng để bụng chuyện Nhan Khanh Khanh cướp mất vai nữ chính của tôi. Tuy trước kia khi diễn tập tôi không hề chăm chỉ đến mức quên ăn quên ngủ, nhưng thế cũng không có nghĩa là anh ta được quyền đem hết thành quả tôi thức đêm thức hôm viết ra tặng cho người khác!


Tôi hít sâu một hơi, lấy hết can đảm nói: “Nếu như anh thấy em quá đáng thì cứ việc đuổi em ra khỏi hội học sinh, dù sao thì em ở đó làm chuyện gì cũng chẳng được ai công nhận cả, chỉ tổ làm lỡ việc của mọi người.”


Một giây sau khi thỏa mãn tâm lí muốn báo thù, tôi liền bắt đầu thấy sợ. Bởi vì bên kia đầu dây, tôi nghe thấy tiếng hô hấp mỗi lúc một dồn dập, tôi thậm chí còn đánh hơi thấy mùi nguy hiểm qua điện thoại.


Giọng nói đầy giận dữ của Kỷ Nghiêm cuối cùng cũng vang lên: “Em bận nhỉ. Bận đến mức không có thời gian đứng tựa lan can ăn kẹo mút đúng không, Điền Thái Thái!” Lúc anh ta quát tên tôi gần như là đang nghiến răng nghiến lợi.


Tôi bị dọa cho suýt nữa đã đánh rơi điện thoại xuống đấy — sao anh ta biết tôi đang cầm kẹo mút trong tay? Tôi nhìn quanh hành lang một lượt trước sau cũng không thấy có bóng dáng Kỷ Nghiêm đâu cả … chưa kịp hoàn hồn thì đã nghe thấy tiếng Kỷ Nghiêm trong điện thoại lạnh lẽo vang lên: “Nhìn xuống dưới.”

Cùng chuyên mục
Liện Hệ - Hỗ Trợ - Báo Lỗi
Gmail: nhoc96dt@gmail.com
SĐT: 01687074957 (Chỉ SMS)

Chọn Giao Diện: WAP | WEB | TOUCH


Snack's 1967