Hai.Name.Vn - WapUpload Số 1 Xtgem

Truyện Kiếp trước em đã chôn cất cho anh Tập 1



Rốt cuộc, cô ấy được sinh ra trong một gia đình như thế nào, thân thế ra sao! Ở độ tuổi của cô ấy bây giờ, chẳng phải là mới bước chân vào xã hội, còn đang có nụ cười rừng rực sức thanh xuân như Uyển Nghi và các bạn của cô ấy hay sao? Chẳng phải là đang ở độ tuổi mới bước chân vào cổng trường đại học, mới biết yêu, biết hưởng thụ sự thuần khiết của tuổi trẻ, biết mộng tưởng về viễn cảnh trong tương lai sao? Nhưng cô ấy lại lưu lạc một mình trong các hộp đêm, trang điểm thật đậm, cố làm ra vẻ yêu kiều, váy áo ngắn cũn và mỏng manh như cánh chuồn chuồn, thỏa sức đùa giỡn làm đám đàn ông giống như một con chó săn, săn đuổi tới tận cùng. Nhưng cô gái ấy lại gục ngã trên vỉa hè trong đêm khuya, cặp mắt khép hờ, ai oán thê lương nói với một người đàn ông lạ mặt, em ở đây, anh đang ở đâu… Cái cô gái tên gọi Ngải Mạt này đã trở thành một câu đố trong con mắt tôi rồi.


Tôi lại đến bên cạnh giường, ngồi xuống và nhìn ngắm cô ấy hồi lâu. Sau đó, khi đã không chống cự được với sự mệt mỏi, tôi ra ngoài phòng khách nằm ngủ cùng với một tâm trạng ngổn ngang những suy nghĩ.


Ngay sau đó, tôi gặp vài giấc mơ ngắn ngủi. Cô gái trong giấc mơ của tôi cười một cách thần bí, cười một cách yêu kiều, ánh sáng mùa xuân trong giấc mơ thật vô cùng tươi đẹp.


Sáng hôm sau, khi tôi còn đang mơ mơ màng màng bỗng bị ai đó lay tỉnh, hai mắt chưa kịp mở ra đã ngửi thấy một mùi hương quen thuộc nhưng lại lạ lẫm. Một giọng nói sinh động không lạnh lùng cũng không nhiệt tình vang lên: “Tìm cho tôi một bộ quần áo mà tôi có thể mặc đi.”


Tôi mở to mắt ra nhìn, đập ngay vào mắt tôi là khuôn mặt không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào của Ngải Mạt. Tôi vội nhổm người dậy khỏi ghế sôpha. “Sao?” Cô ấy nhếch mép lên, giống như cười mà không phải là cười, “làm anh giật mình à?”


Trên tay cô ấy cầm một cốc nước ấm, đưa về phía tôi: “Tìm mãi mà chẳng thấy trà để ở đâu, ừm, uống đi.” Giọng của cô ấy không hề có chút âm sắc của mệnh lệnh nhưng lại có sức hấp dẫn một cách thần kỳ. Tôi cầm lấy cốc nước, uống một hơi hết sạch. Dường như mỗi người, khi đứng trước ý trung nhân của mình đều cảm thấy gò bó không yên, cũng bởi vì quá yêu thích nên mới gò bó.


BạnđangđọctruyệnhayvàluôncậpnhậttruyệnmớihàngngàychỉcóduynhấttạitrangKenhLMHT.Mobi<


Cô ấy nhìn tôi chăm chú, lần này thì đã nở một nụ cười: “Đồ ngốc!” Điệu bộ đó giống như một người chị gái đang trách mắng cậu em nhỏ bé, ngây thơ của mình vậy. Mỗi lần cô ấy nhìn tôi, tôi đều thấy căng thẳng và gò bó, giống như tôi đang là khách còn cô ấy là chủ nhân của ngôi nhà này vậy.


Tôi nghĩ tới độ tuổi thực sự của cô ấy, muốn có một hành động chế giễu nhưng lại bị những hành động thành thục của cô ấy chặn đứng lại. Cô ấy đang đứng từ trên cao nhìn xuống phía tôi. Khuôn miệng thướt tha yêu kiều kia thực sự đã khiến tôi cảm thấy hổ thẹn. Muốn nói một điều gì đó, vừa mở miệng ra, suýt nữa lại cắn vào lưỡi của mình!


“Quần áo thế này còn mặc gì được nữa?” Cô ấy cúi xuống nhìn chiếc váy đầy rẫy những vết nôn hôm qua của mình, “Tôi muốn tắm rửa một chút, anh hãy tìm cho tôi một bộ quần áo mà tôi có thể mặc đi.” Cô ấy không buồn hỏi xem tôi là ai, hỏi xem đây là đâu, cũng gần như không để ý xem tối hôm qua cùng tôi về đây như thế nào. Trước mặt một người đàn ông lạ mặt mà cô ấy vẫn yêu cầu một cách tùy tiện như thế khiến cho tôi cảm thấy không mấy hài lòng.


Con người thấm đẫm phong trần của cô ấy đã chứng tỏ cô ấy là người có lập trường đối lập với những quan niệm đạo đức thông thường rồi, tôi không hiểu được, tôi còn thầm phẫn nộ vì điều gì cơ chứ.


Tôi nhìn theo ánh mắt ra hiệu của cô ấy, vừa hay chạm phải bộ ngực lộ ra tới một nửa của cô ấy, trắng ngần tinh khiết đến lóa cả mắt!


Sau đó, tôi bỗng nhiên đỏ bừng cả mặt rồi lại nhận được cái nhìn khinh miệt từ phía cô ấy.


Cô ấy cứ để chân trần như vậy bước vào nhà tắm. Cổ chân trắng ngần kia được đeo thêm một sợi dây chuyền bằng vàng trắng. Cặp mông tròn trịa, săn chắc khe khẽ rung rinh trước mắt tôi, hơi thở của tôi lại bắt đầu trở nên gấp gáp.


Cô ấy là một người phụ nữ như vậy, chỉ cần một vài cử động nho nhỏ cũng khiến đàn ông thèm thuồng ham muốn, nhưng lại bị chặn lại bởi một khí chất cao quý, thần bí khiến đối phương lại không dám tùy tiện khinh nhờn.


“Tìm thấy quần áo thì mang giúp tôi vào trong này nhé.” Trước khi bước vào nhà tắm, cô ấy còn buông lại sau lưng một câu.


Cũng may là Uyển Nghi đã để lại khá nhiều quần áo ở đây, tôi tiện tay lấy đại một bộ quần áo rồi đến gõ cửa phòng tắm.


Nhè nhẹ gõ vài tiếng, bàn tay tôi bỗng nhiên khựng lại giữa chừng, do dự không biết tiếp theo nên làm như thế nào.


Cửa đã được mở ra, trong làn sương khói mờ mịt đó, Ngải Mạt để xõa tóc, nghiêng đầu đưa tay ra phía tôi chờ đợi.


Cô ấy có đang mặc quần áo không? Cô ấy đang không một mảnh vải che thân? Khỏa thân hoàn toàn? Tôi sợ nhìn thấy tấm thân lõa lồ của cô ấy mặc dù trong thâm tâm tôi vẫn muốn một lần được chiêm ngưỡng thân hình kiều diễm đã khiến tôi hồn xiêu phách lạc nhưng lại nửa kín nửa hở mỗi lần xuất hiện trước mặt tôi ấy… Nhưng, khi cô ấy thực sự đứng đối diện với tôi, tôi lại nhắm mắt lại một cách đầy bản năng.


“Làm cái gì vậy! Đưa quần áo cho tôi!” Cô ấy bắt đầu thúc giục.


“Ờ, ờ!” Tôi bấy giờ mới hoảng loạn mở mắt ra nhưng lại nhìn thấy cả người cô ấy được quấn gọn trong chiếc khăn tắm. Tôi cảm thấy xấu hổ vì những suy đoán ban nãy của mình, vội vàng đưa cho cô ấy bộ quần áo đang cầm trong tay.


Ngải Mạt không buồn đóng cửa nhà tắm ngay, cô ấy lật giở vài cái bộ quần áo đang cầm trong tay, lạnh lùng nói: “Có bạn gái rồi à? Bạn gái của anh cũng giản dị nhỉ.”


Tôi ậm ừ vài câu, tình thế đó khiến tôi không biết nên đi chỗ khác hay đứng yên tại đó. Không kìm chế được, đôi mắt tôi lại lướt một lượt trên thân thể của Ngải Mạt. Da của cô ấy trộn lẫn cùng màu trắng của khăn tắm. Tấm khăn tắm đang lười nhác bao bọc lấy cơ thể còn vương nhiều giọt nước, góc khăn bên ngực trái được cuộn lại và buộc thành một nút thắt nhỏ.


“Anh cũng thật là tự cao.” Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, bỗng nhiên thốt lên câu nói đó.


Tôi hơi sững lại, “Hả?” một tiếng.


Cô ấy có ý gì vậy! Lẽ nào đang ám chỉ điều gì về tôi? Mồ hôi bắt đầu túa ra trong lòng bàn tay tôi, phong cách phong lưu phóng khoáng thường ngày đã không cánh mà bay từ lúc nào rồi. Đứng trước mỹ nữ có nhiều kinh nghiệm giang hồ này, tôi chỉ giống như một đứa trẻ mới lên ba tuổi.


Cô ấy thản nhiên nói tiếp: “Rõ ràng là tối hôm qua đã xem trộm ví của tôi nhưng lại không lấy đi một đồng tiền nào.” Thấy tôi có suy nghĩ lệch lạc, cô ấy nhướng nhướng cặp lông mày, chụm miệng lại mỉm cười, cố gắng làm ra vẻ ngây thơ, nghiêng đầu ngắm nhìn tôi, chậm rãi nhả từng chữ từng chữ một, “Như thế không gọi là tự cao hay sao?”


Tôi thấy mình lại bị cô ấy đùa giỡn! Trước mặt cô ấy, tôi chỉ là một chú hề được đem ra mua vui những lúc rỗi rãi mà thôi.


“Tôi không làm cái nghề mà cô nghĩ!” Lòng kiêu ngạo của tôi đã trỗi dậy, tôi lạnh lùng nói.


Cô ấy ngạc nhiên nhìn tôi một cái rồi đóng cửa phòng tắm, bỏ lại cho tôi mùi thơm của sữa tắm và tiếng nước từ vòi sen chảy tí tách bên trong.


Ngải Mạt tắm gội xong bước ra ngoài. Cô ấy mặc bộ quần áo của Uyển Nghi, sạch sẽ và khỏe mạnh như một nữ sinh trung học. Khuôn mặt xinh xắn không một chút son phấn cũng không nhuốm một chút bụi phong trần.


Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy rất lâu, cô ấy cũng bị ánh nhìn của tôi khiến cho lúng túng, ngượng ngùng nói: “Quần áo của bạn gái anh sao mà trẻ con vậy!”


Ngay sau đó tiếng mở khóa cửa lách cách vang lên, đầu óc tôi bỗng trở nên trống rỗng. Tôi chưa kịp chuẩn bị gì cả, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Uyển Nghi đã hiện ra, “Chồng ơi, ngày mai thi rồi! Hôm nay dẫn em đi ăn đồ Tây…”
Tôi ngồi trên ghế sôpha, trước mặt tôi là một cô gái lạ mặt đang mặc quần áo của Uyển Nghi, chân trần, vừa tắm gội xong, đang lau mái tóc ướt nhèm… Một người dù ngốc nghếch đến mấy cũng đều biết được như thế là thế nào, cũng đều đoán được giữa tôi và Ngải Mạt đã xảy ra chuyện gì.


Nhưng tôi thực sự đã không làm gì cả mà! Tôi muốn giơ cả hai tay lên trời đầu hàng, tôi muốn khóc nhưng không có một giọt nước mắt nào cả. Thế gian này sao lại có những chuyện trùng hợp khiến con người ta phát điên lên như vậy.


Tôi vội vàng đứng dậy, muốn giải thích vài câu gì đó nhưng không thể giải thích rõ đầu cuối câu chuyện.


Ngải Mạt thì ngược lại, cô ấy tỏ ra rất bình thản, chỉ ngắm nhìn một chút Uyển Nghi lúc cô ấy vừa bước vào, kèm theo đó là một chút ngạc nhiên nho nhỏ rồi lại tiếp tục quay người vào trong nhà lau tóc, không cuống quýt không hoảng loạn, trang nhã và cao quý như đang khiêu vũ vậy.


Uyển Nghi nhìn tôi với ánh mắt của người đang không hiểu chuyện gì xảy ra rồi lại nhìn người được coi là “kẻ thứ ba” đang thản nhiên đứng xoay lưng lại lau tóc kia, khuôn mặt cô ấy dần dần trở nên tái nhợt.


Tôi đoán rằng chiến tranh thế giới lần thứ ba chắc chắn sắp diễn ra trong ngôi nhà này rồi. Tôi nhẩm tính xem nếu hai người phụ nữ kia ẩu đả với nhau, ai sẽ là người chiến thắng, tôi phải bênh vực ai đây, sau đó, ánh mắt lại nhìn về phía Uyển Nghi, cô ấy có thể lấy gì làm binh khí đây… Tôi quả là đã đánh giá thấp con người của Uyển Nghi. Cô ấy không hổ danh là con gái trong một gia đình quyền quý, đã chứng kiến mọi nhân tình thế thái. Cô ấy không la lối om sòm làm ảnh hưởng tới hàng xóm hay thu hút lực lượng 110, càng không khóc lóc đòi nhảy từ ban công xuống dưới đất. Với một tư thế cực kỳ cao quý cộng thêm một nụ cười nhẹ, Uyển Nghi tiến đến trước mặt Ngải Mạt nói: “Mạt Mạt!”


Hóa ra, hai người bọn họ quen biết nhau!


Vốn dĩ khi thấy Uyển Nghi lấy tư cách là chủ nhân trong nhà, bước tới trước mặt Ngải Mạt, tôi đã vội vàng bật dậy, tôi nghĩ cô ấy sẽ động thủ. Ai ngờ, cô ấy lại nói chuyện với Ngải Mạt một cách bình thản như vậy. Trái tim đang treo lơ lửng trên cao của tôi kia giờ đây mới được hạ xuống thấp hơn. Trí tò mò của tôi lại được dịp trỗi dậy: “Sao, hai người quen nhau à?”


Ngải Mạt đã không thèm đáp lại câu chào của Uyển Nghi còn không thèm để ý tới câu hỏi cùng bộ mặt cười cợt mong đợi sự hòa bình của tôi nữa. Cô ấy không thèm nhìn tôi bằng nửa con mắt, bình thản đi vào phòng ngủ, nhặt lấy chiếc xắc tay của cô ấy, xách ngược đôi giày lên rồi lại đi ra ngoài.


Uyển Nghi quả là đã được thụ hưởng một nền giáo dục tốt, cô ấy không nổi cáu vì thái độ của đối phương mà vẫn quan tâm hỏi tiếp: “Mạt Mạt, sao em lại ở đây?”


“Anh ta đưa tôi tới đây.” Ngải Mạt chỉ chỉ vào tôi.


Uyển Nghi nhíu mày lại, nhìn tôi bằng một ánh nhìn vô cùng phức tạp rồi không nói thêm câu gì nữa.


Ngải Mạt không vội vàng nhưng cũng chẳng chậm rãi, đi về phía cửa ra vào, xỏ giầy xong, quay người nhìn về phía tôi, chỉnh sửa lại xắc da đang đeo trên vai phải, hỏi tôi: “Thật sự không cần chứ?”. Tôi biết, cô ấy đang ám chỉ đến tiền phục vụ. Tôi đứng ngây ra, lắc lắc đầu.


Ngải Mạt quay người về phía cửa, tay đặt lên nắm đấm cửa, chưa vội mở cửa bước ra, lưng vẫn quay về phía tôi, nói: “Tối qua… cảm ơn nhiều.”


Sau đó, mở cửa rồi đi thẳng ra ngoài.


Tôi thật không thể than khổ được, mấy tiếng cảm ơn cuối cùng đó dường như đã ném tôi xuống một hố sâu mà muôn đời muôn kiếp không trở lại được.


Tôi thấy nơm nớp lo lắng, đưa mắt nhìn trộm Uyển Nghi một cái, cô ấy đang xoa tay đứng nhìn tôi.


“Vợ ơi… hì hì, vợ ơi…” Tôi nuốt nước bọt, chường mặt ra chạy tới níu lấy cánh tay Uyển Nghi.


“Thôi đi! Đàn ông các anh đều là đồ tồi!” Ban nãy, Uyển Nghi đã rất giữ thể diện cho tôi rồi, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng cảm kích. Giờ đây, khi chỉ còn có hai người, có bị cô ấy trút giận mà mắng mỏ vài câu, tôi cũng cảm thấy thấu tình đạt lý, không hề để tâm đến chuyện đó, vẫn nhìn cô ấy cười làm lành.


“Tối qua, hai người có làm chuyện gì không!” Uyển Nghi tra hỏi tôi.


Tôi lập tức lắc đầu như điên dại nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, giá mà được làm chuyện gì đó thì tốt biết bao…
Uyển Nghi tuyệt đối tin tưởng vào tôi, thấy tôi nói đã không làm chuyện gì, cô ấy cũng không kỳ kèo đeo đẳng tra hỏi thêm về chuyện đó nữa. Uyển Nghi chỉ ngồi xuống ghế sôpha, căm giận đến bầm gan tím ruột nhìn tôi, sau đó nói với tôi một cách rất chân thành: “Anh không nên mù quáng giao du với cô gái đó! Cô ta không phải là một người tốt! Mẹ cô ta cũng không phải là người tốt! Lần này em bỏ qua cho anh bởi vì anh không biết lợi hại, nặng nhẹ nhưng sẽ không có lần thứ hai đâu nhé!”


Cứ hết một câu nói của Uyển Nghi, tôi lại ra sức gật đầu, dường như đã hiểu rất rõ, ngoan ngoãn như một cậu học sinh nhỏ đang được người lớn dạy bảo.


Nói xong, Uyển Nghi đi vào phòng ngủ, vừa lột hết chăn gối, ga giường mà tối qua Mạt Mạt đã dùng bỏ tất vào máy giặt, bỏ lượng bột giặt nhiều hơn gấp mấy lần ngày thường miệng vừa lẩm bẩm những lời hậm hực đại loại như mau mau trả lại quần áo của cô cho cô…


Tôi tò mò sán lại gần Uyển Nghi dò hỏi: “Sao em và cô ấy lại quen nhau?”


“Bọn em từ tiểu học đến trung học đều học cùng một trường, cô ta học kém em hai lớp. Sau đó lại học nhạc cùng một thầy giáo. Cô ta dường như rất có năng khiếu âm nhạc nên theo học chăm chỉ, còn em, lúc đó không cảm thấy hứng thú, học chơi đàn điện tử được nửa năm thì giấu bố mẹ, nghỉ học giữa chừng.”


“Vậy sao em lại nói, cô ấy không phải là người tốt?”


Uyển Nghi lườm tôi một cái, ý tư như muốn nói rằng anh đã bị con hồ li đó hút hồn rồi phải không. Nhưng cô ấy không nói ra ý đó mà chỉ thở vắn than dài nói: “Anh xem, cô ta bây giờ như vậy, không biết đã qua tay bao nhiêu người đàn ông! Liệu có thể là một cô gái trong sáng con nhà gia giáo không? Trước đây, em và cô ta mỗi lần gặp nhau vẫn chào hỏi nhau vài câu, sau đó, nhà cô ta xảy ra chuyện, cô ta liền trở thành một con người như vậy. Hoàn toàn chẳng có lịch sự, chẳng có giáo dục, vô cùng tùy tiện!”


“Vậy tại sao mẹ của cô ấy cũng không phải là một người phụ nữ tốt?” Tôi tiếp tục truy hỏi.


“Cái đó thì em không rõ lắm, em chỉ được nghe qua người lớn nói lại, nói rằng mẹ cô ta là vợ bé, được người ta bao nuôi, nói rằng ngay cả mẹ của Mạt Mạt cũng không biết cha đẻ của cô ta là ai nữa…” Dừng lại một chút, Uyển Nghi lại nói tiếp, “Nghĩ cũng thấy Mạt Mạt quả là đáng thương, nhưng cô ta cũng không nên vì thế mà tự đẩy mình vào chỗ sa đọa đó!”


Câu nói cuối cùng của Uyển Nghi cũng chính là suy nghĩ của tôi – dù cho xã hội có bất công bằng như thế nào đi nữa, em cũng không nên tự hủy hoại bản thân mình như vậy.


Nhớ lại những lời nói như trong cơn mê sảng của Mạt Mạt tối qua sau khi cô ấy uống rượu say, trong lòng tôi không tránh khỏi sự chua xót.


Cố gắng lấy lại tinh thần, tôi đưa Uyển Nghi đi ăn món bò bít tết dù cả ngày hôm đó, ruột gan tôi cứ thấp thỏm không yên. Sợ Uyển Nghi đoán được tâm trạng bất an của mình, tôi vẫn cố gắng nặn ra vài nụ cười và kể vài câu chuyện tếu táo không đầu không cuối gì cả.


Hình ảnh của Ngải Mạt đã chiếm trọn tâm trí tôi lúc đó rồi.


Không biết bây giờ cô ấy đã khỏe hơn chưa, đêm qua uống nhiều như vậy, bây giờ đầu chắc vẫn còn đau lắm, không biết cô ấy đã ăn cơm chưa hay lại đang ngả ngớn trong vòng tay của một người đàn ông khác? Nghĩ đến đó, tâm trạng tôi bỗng nhiên lại cồn cào lo lắng.


Uyển Nghi không lạnh nhạt nhưng cũng chẳng hứng khởi kể về vài câu chuyện vụn vặt xảy ra trong trường, tôi cũng ậm ừ vài câu theo mạch kể chuyện. Bỗng nhiên, Uyển Nghi lại nhắc tới việc sáng nay gặp Mạt Mạt, dù Uyển Nghi nói về cô ấy tốt hay xấu, tâm trí tôi đã kịp định thần lại, chăm chú lắng nghe.


Khi Uyển Nghi nói Mạt Mạt là một cô gái lêu lổng, không biết quý trọng bản thân mình, tự hủy hoại tuổi thanh xuân, làm hại người khác… Tôi cũng chỉ coi đó là sự đố kị giữa hai người phụ nữ, không hề lưu tâm đến điều đó. Hai mắt hễ khép lại, hình ảnh Mạt Mạt với nụ cười mê hồn lại hiện ra trước mắt tôi.


Vì ngày mai, Uyển Nghi phải thi kiểm tra tiếng Anh cấp 6 nên tôi đưa cô ấy về trường nghỉ sớm, sau đó, lần theo trí nhớ của mình, tôi tìm dường đến với cửa hàng “Nhàn đợi hoa nở” của Mạt Mạt.


Chủ nhân không mời, tôi lại mạo muội tìm đến, vừa không để mua hoa, cũng chẳng có mối bang giao nào thân thiết với chủ nhân cả. Gần đến cửa hàng hoa, tôi mới cảm thấy mình có phần đường đột nhưng vẫn không khống chế được bước chân của mình, vẫn sải từng bước, càng đi càng gần với cửa hàng hoa.


Nếu cô ấy hỏi, tôi sẽ nói rằng cơm xong, nhàn rỗi, chẳng có việc gì thì đi dạo bộ đến đây…


Nghĩ ra được lý do cho cuộc viếng thăm này, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm, bước chân cũng dứt khoát và nhanh nhẹn hơn.


Tấm cửa kính đang đóng im ỉm, biển hiệu báo cửa hàng đang mở cũng không có, rõ ràng là chủ nhân của nó không có ở đây.


Tôi cực kỳ thất vọng, nhìn đồng hồ, đã 8 giờ tối rồi, hay cô ấy lại đến “Blue 18”?


Tôi vội bắt taxi đi thẳng tới quán rượu, len lỏi tìm kiếm hồi lâu trong đám người hỗn tạp ầm ĩ, không nhìn thấy bóng dáng giai nhân cần tìm đâu, tôi lại xô ngã cả anh bạn Đại T đang trong giờ làm việc.


Đại T nói: “Anh bạn đúng giờ ghê nhỉ! Còn tích cực hơn cả đám nhân viên chúng tôi nữa! Sao, kể lại một chút cuộc hội ngộ đêm qua đi chứ?”


Cậu ấy nhìn tôi cười tinh quái, tôi khó chịu đẩy cậu ấy ra, miệng lẩm bẩm làm gì có cuộc hội ngộ gì chứ, mắt vẫn đảo khắp xung quanh tìm kiếm.


“Cậu tưởng rằng tôi tin cậu chắc? Cô gái hôm qua ôm ghì lấy cậu lợi hại lắm nhé! Khách quen của quán bar này đấy! Đàn ông không phải là đối thủ uống rượu của cô ấy đâu, tôi biết, cô ta rất xinh đẹp, một cô gái như vậy bám theo cậu, thử hỏi cậu còn có thể trong sạch được không?” Đại T lim dim đôi mắt, lắc lắc mái đầu nói.


Tôi nghĩ, thân thể tôi vẫn còn rất trong sạch nhưng trái tim đã không còn thuần khiết nữa rồi. Nghĩ đến điều gì đó, tôi vội hỏi Đại T: “Cô ấy có thường xuyên tìm thiếu gia ở đây để qua đêm không?”


“Việc này chưa từng nghe nói đến…” Đại T nhăn mặt, cố gắng nhớ lại, “Nhưng cô ấy ăn mặc cũng rất bạo dạn đấy chứ! Người đẹp lại hào phóng! Chẳng cần lôi kéo, đàn ông cũng đã vây quanh cô ấy như ruồi nhặng rồi!” Lúc này, dường như Đại T đã đoán ra được điều gì đó, “Sao? Tìm cô ấy thật à? Thôi đi người anh em, cô ấy không phải là mẫu người dành cho đám thường dân như chúng ta đâu!”


“Tại sao?” Tôi ngạc nhiên hỏi.


“…” Đại T suy nghĩ hồi lâu mới thốt lên được hai từ, “trực giác.”


“Xí!”


“Thôi được rồi, được rồi, tôi thấy cậu chưa đập đầu vào tường thì chưa quay lại đâu. Nói cho cậu biết, hôm nay cô ấy sẽ không đến đây, cô ấy chỉ đến quán bar này vào ngày cuối tuần. Mỗi lần đến đều uống rất say rồi đi ra cùng một người đàn ông khác nhau… đúng là dê non sa vào miệng hổ… à không, cô ấy không thể là dê, cô ấy chỉ là hổ mẹ đội lốt dê mà thôi.”


Tôi không buồn nghe Đại T lải nhải, biết rằng hôm nay Mạt Mạt không đến đây, tôi cũng chẳng còn cảm hứng với quán bar nữa nên quay người định bước ra ngoài.


Đại T thay đổi lại cái giọng lôm ca lôm côm ban nãy, nói theo tôi bằng một giọng trầm đục, nghiêm túc: “Đừng làm tổn thương Uyển Nghi!”


Khi tôi quay đầu nhìn lại, Đại T đang nhìn tôi đầy hàm ý.


Bước ra khỏi quán bar, bầu không khí xung quanh đã trở nên mát mẻ hơn. Tôi vốn chỉ định sẽ đi lòng vòng một chút, đến khi choàng tỉnh, định thần nhìn khung cảnh xung quanh, bước chân vô định đã đưa tôi đến với cửa hàng “Nhàn đợi hoa nở” từ lúc nào mà tôi không hề hay biết.


Nhưng nữ chủ nhân đầy bí ẩn của cửa hàng vẫn không có ở đó, cửa hàng không bật đèn, bên trong cửa kính là một màn đen tĩnh lặng.


Tôi đứng đối diện với tấm cửa kính chỉnh trang lại đầu tóc, tôi hy vọng rằng dù Mạt Mạt xuất hiện trước mặt tôi bất cứ lúc nào, tôi cũng có được vẻ tự tin, thoải mái để nhìn thẳng vào mắt cô ấy và nói rằng, “Hi, em cũng ở đây à?”


Tôi nghiền ngẫm về sự hiểu biết của tôi đối với thân phận của Mạt Mạt – bà chủ cửa hàng bán hoa, người phụ nữ sa đọa nơi quán bar, người đàn bà hư hỏng… nhưng tất cả những hình ảnh không tốt đó đều được những giọt nước mắt mà cô ấy khóc đêm qua cạnh tôi ở bên đường gột rửa sạch sẽ tới nỗi không còn một dấu vết nào cả.


Tôi biết trạng thái của tôi giờ đây đang rơi vào tình huống mất lý trí, tôi cũng không lường được mức độ nguy hiểm của nó, cái đó gọi là đắm chìm.


Nhưng


lại là sự đắm chìm một cách can tâm tình nguyện.


Mãi tới khi Mạt Mạt trở về, mãi tới khi cô ấy mỉm cười với người đàn ông đang ngồi thẫn thờ trước cửa hàng hoa của mình, mãi tới khi tôi xúc động bật người đứng dậy,



mừng vui khôn xiết rồi lại lúng túng vụng về khi bị cô ấy phát hiện ra sự ngờ nghệch của mình… tôi mới không thể lấy vỏ bọc “bạn bè bình thường” “quan hệ nam nữ trong sáng” để che dấu sự hổ thẹn, áy náy của mình đối với Uyển Nghi.


Tôi giờ đây mới biết rằng, cô gái trước mắt tôi là thuốc độc mà tôi đã bị đắm chìm sâu đến nỗi không còn thuốc để chữa nữa rồi.


Mạt Mạt khi nhìn thấy tôi ngồi chờ trước cửa hàng của cô ấy thì rất ngạc nhiên, sau đó liền cười hiền lành, nói: “Đến lấy quần áo cho bạn gái hả?”


Tôi lại chỉ có thể nhìn chằm chằm vào đôi giày cao gót màu đỏ đang ôm lấy đôi chân yêu kiều của cô ấy mà nói một câu không thật với lòng mình, đúng vậy.
Mạt Mạt mở khóa cửa một cách thành thục rồi bước vào trong. Chủ nhân chưa mời, tôi lúng túng đứng ở bên ngoài, không biết có nên bước vào hay không.


“Vào đi.” Mạt Mạt bước ra từ sau tấm rèm được xâu bằng những hạt ngọc trai, trên tay cô ấy là bộ quần áo của Uyển Nghi.


Tôi vẫn đang băn khoăn suy nghĩ về giọng điệu của hai từ “vào đi” mà Mạt Mạt nói, vì nó quá bình thường và lạnh lùng , không một chút hàm ý gì nên khiến tôi cảm thấy thất vọng.


Tôi thận trọng bước vào bên trong cửa hàng, cảm thấy từng bông hoa ngọn cỏ nơi đây đều vô cùng quen thuộc.


Chỉ có điều, lần trước là ban ngày, bên trong không thắp đèn, bây giờ là đêm tối, trên đầu là ánh sáng nhẹ nhàng của bóng đèn điện.

Cùng chuyên mục
Liện Hệ - Hỗ Trợ - Báo Lỗi
Gmail: nhoc96dt@gmail.com
SĐT: 01687074957 (Chỉ SMS)

Chọn Giao Diện: WAP | WEB | TOUCH


Insane