Hai.Name.Vn - WapUpload Số 1 Xtgem
Em cảm thấy khó thở, cũng dễ hiểu thôi vì em vừa mất anh, mất đi hơi thở của chính mình, không sao, em sẽ làm quen với nó. Kì à, có quá đáng không nếu em ước một ngày nào đó, dù chỉ một chút thôi, anh sẽ nhớ em. Anh sẽ muốn ôm em thật chặt, anh sẽ thấy đau khi em bị ngã, và anh sẽ hiểu rằng vì anh con tim em đã rỉ máu như thế nào?
Cái gì không thuộc về mình thì cho dù có cố gắng đến đâu cũng không thể có được, em biết điều đó nhưng vẫn cứ cố chấp, hiểu cho em, con tim có tiếng nói riêng của nó. Nhưng, bây giờ thì kết thúc thật rồi, em không thể nghe theo con tim mãi được.
Anh à! Có phải là khi quá đau con người ta sẽ trở nên ích kỉ đúng không anh?Và bây giờ em chắc sẽ tập sống ích kỉ! Em đã sống cho người khác quá lâu rồi nên bây giờ em chỉ sống cho em và chỉ mình em thôi. Em sẽ đi tìm hạnh phúc mới,tìm một người yêu em và cũng đau khi em ngã cũng khóc khi embuồn luôn chờ đợi em……..Hạo Kì à, em không nói dối đâu quen anh và làm vợ anh là những năm tháng hạnh phúc nhất của em đấy tuy không phải là hạnh phúc trọn vẹn và em sẽ luôn cất giấu nó trong sâu thẳm trái tim mình.
. Hạo Kì à… em phải tự rút lui thôi-mà nói là rút lui cũng không đúng bởi vì em đã bao giờ được chính thức bước vào đâu để mà rút lui cơ chứ.
Mỗi lần em nhìn thấy anh ở bên chị Vân là lúc đấy em lại thấy được con người khác của anh : một con người dịu dàng và yêu một cách chân thành nồng nhiệt(khác hẳn với khi ở bên cạnh em)
Em cảm giác như chính mình là kẻ thứ 3 chen vào cuộc tình của hai người,như một kẻ ngăn anh đi tìm hạnh phúc của chính mình
Em sẽ……………. dừng lại…………. buông tay…………….
Anh à! Không có em anh phải tự chăm sóc bản thân mình nhé, thực ra em muốn nói với anh rất nhiều điều nhưng thôi! Anh à, hãy sống thật hạnh phúc và có những đứa con đẹp như thiên thần.
Mong anh luôn vui vẻ…………………
PS: Anh không phải lo vì có một cái bóng cứ suốt ngày lẽo đẽo đi theo anh nữa rồi
Hà Huyền Mi
Anh cảm thấy ngộp thở nước mắt anh rơi.Đau anh ghét, ghét cái cảm giác này…tại sao? Tại sao? Cô lại có thể bỏ anh mà đi như vậy cơ chứ? Cô đã từng nói rằng “ dù cả thế gian này có sụp xuống em cũng không bao giờ rời bỏ anh, em sẽ mãi mãi níu tay anh và chỉ
buông tay anh ra khi con tim em ngừng đập”. Anh còn rất nhiều điều muốn nói với cô muốn làm cho cô, vậy mà….
Hạo Kì pov’: Em là đồ xấu xa đồ thất hứa anh sẽ sống thế nào đây?- end Hạo Kì pov’
Anh mở cửa bước vào trong phòng cô rúc mặt thật sâu vào drap giường chỉ mong tìm lại được mùi hương của cô. Đôi mắt anh hướng về phía giá sách và rồi tay anh chạm phải một quyển sổ màu trắng anh từ từ mở quyển sổ đó ra
Ngày…tháng…năm
Hôm nay là ngày cưới của chúng mình, sao mình cảm thấy hụt hẫng quá, tổ chức sơ sài không khách khứa,không nhẫn cưới…Có cảm giác mình thật rẻ tiền, nhưng thôi đó chỉ là hình thức, quan trọng là bây giờ mình đã là vợ Kì, mình phải chăm sóc anh ấy thật tốt.
Ngày…tháng…năm
Anh à, tối qua bị cúp điện, em sợ vô cùng.Anh đã đi đâu mà mấy ngày liền không chịu về. Đang ngồi trong phòng, bỗng nhiên xung quanh tối om, em chỉ biết ngồi co ro một chỗ, lí nhí gọi tên anh. Nhà rộng quá, ở một mình đã thấy thật khiếp rồi bay giờ còn cúp điện nữa. Lúc đó mà có cái gì thình lình xuất hiện chắc em chết mất, anh ác quá, bỏ em đi lâu thế. Ngồi như vậy rất lâu, em thu hết can đảm đi tìm đèn pin, mò mẫm trong bóng tối thật là khó, ước gì có anh ở bên.
Ngày…tháng…năm
Anh à, điểm thi cuối khóa của em cao nhất đó, thấy em giỏi chưa, anh có tự hào về em không? Em phải thức mấy ngày liền để ôn bài đó, bây giờ mắt em như mắt con gấu trúc rồi nhưng em vẫn thức đợi anh để khoe điểm đây, mắt em mở hết cỡ lên rồi đó, 2h sáng rồi, anh không biết mệt sao, không cần ngủ hả?
Ngày…tháng…năm
Anh sang Nhật chơi hai tuần, đúng ngày, em đứng chờ anh trước sây bay. Những tiếng hò reo, những cái ôm siết lấy nhau, những khuôn mặt mừng vui khi gặp lại người thân. Từng đoàn người tấp nập bước ra, em thấy anh rồi. Vẫy tay như một con ngốc vậy, anh không thấy em sao? Anh đang đi thẳng tới một chỗ khác, đi đến chỗ một cô gái xinh đẹp, đặt lên môi cô ấy nụ hôn nồng cháy. Chắc anh nhớ cô ấy nhiều lắm, sao em chỉ có thể câm lặng đứng nhìn anh từ xa, em sợ khi xuất hiện mình sẽ trở thành người thừa………………….
Ngày… tháng….năm
Hôm nay là tốt nghiệp rồi, ai cũng có cha mẹ và họ hàng đến chụp hình chung. Mình chỉ biết đứng đơ ra, dù sao cũng được an ủi là mình đã được nhận vào tập đoàn JK, đúng với ước mơ của mình. Anh à, em kể mà anh có nghe không vậy, sao cứ mãi chụp hình với Vân vậy, biết anh chụp ăn ảnh rồi nhưng nghe em nói một chút có được không?
Ngày…tháng…năm
Kì à, hôm nay em nhận được thư tỏ tình từ một người đồng nghiệp, anh ấy cao và đẹp trai lắm, anh ấy muốn làm bạn trai của em. Hi hi, em cũng thu hút lắm chứ bộ. Mà nè anh không chịu giữ vợ là vợ đi ngoại tình đó. Em đùa thôi, anh biết em đã trả lời anh ấy thế nào không? “ Xin lỗi anh, em đã có chồng và chồng em đang đợi em ở nhà, em yêu chồng em lắm”…Nghe mà buồn cười thật, ở nhà có người đang chờ mình thật sao? Không, không hề có đâu……………….
Ngày…tháng…năm…
Kì à, hôm nay em có xem một bộ phim, tựa là gì em chẳng nhớ. Bộ phim nói về một cô gái đang sống hạnh phúc bên chồng mình thì một ngày kia cô ấy bị mắc bệnh mất trí nhớ, cô ấy đã quên tất cả mọi thứ, từ chồng, người thân, bạn bè, rồi ngay cả chính cô là ai. Hạo Kì à, em chẳng còn gì để mất, nếu là trước kia, em sẽ chẳng ngại gì nếu có một ngày em mắc bệnh, thậm trí là vui mừng. Nhưng bây giờ em đã có anh, em sợ một ngày nào đó mình sẽ quên anh, nhìn anh như một kẻ xa lạ. Lúc đó, liệu anh có níu tay em lại hay hai ta sẽ lướt qua nhau như chưa từng quen biết. Hãy níu em lại anh nhé, nhắc cho em nhớ em là ai và vì ai em đã biến thành một con ngốc, vì ai mà em đã trở nên mít ướt thế này…………
Ngày…tháng…năm
Anh à, hôm nay Thúy Vân đến nhà mình. Không phải tự nhiên mà em tát cô ta đâu. Anh chưa hiểu mọi chuyện thế nào đã ra tát em rồi. Anh đau lòng khi thấy cô ta bị đánh sao? Em cũng đau mà…..Anh biết cô ta nói gì không? Rằng cô ấy thương hại em, người đàn ông bên cạnh em ôm và ngủ với người khác em cũng không biết. Cô ta bảo rằng anh chán ghét khi ở bên cạnh em,rằng mỗi đêm anh không muốn về nhà, không muốn gặp một cục nợ phiền phức. Lần đầu tiên em đánh người khác nhưng em không hối hận đâu. Cô ta chỉ bịa chuyện thôi, đúng không anh, em không tin cô ta đâu. Anh à, anh tát đau quá………………….
Ngày…tháng…năm
Hạo Kì à, hôm nay nhận được cuốn phim, không ghi tên người gửi. Anh biết nội dung phim là gì không? Cuốn phim ghi lại cảnh nóng giữa…anh và Thúy Vân….Anh à, em phải làm sao đây, tìm anh, đưa cho anh cuốn phim rồi nhảy dựng lên vì ghen à, đúng kiểu của những người phụ nữ khi biết chồng ngoại tình. Liệu em có tư cách làm vậy không khi chồng em trước kia đã thẳng thừng nói rằng chưa từng coi em là vợ, chỉ là do em ngu muội chạy theo thôi. Buồn cười thật, em cứ dán mắt vào những cảnh phim đau lòng ấy. Và em vừa phát hiện ra một điều, qua những nụ hôn nồng cháy, những tiếng thở gấp gáp, những cửchỉ vội vã, em biết rằng anh rất yêu Thúy Vân, rằng anh khát khao cô ta đến thế nào, có lẽ chính em mới là kẻ phá hoại hạnh phúc của người khác, chính em là kẻ ngăn anh đi tìm hạnh phúc đích thực của đời mình…….
Ngày… tháng…năm
Anh à, hôm nay là kỉ niệm một năm mình lấy nhau đó, anh đi đâu rồi? Gọi mãi mà anh chẳng chịu bắt máy, đêm qua em năn nỉ mãi anh mới chịu về sớm. Anh chỉ cần về nhà, ngồi ăn cơm với em một chút thôi cũng được. Em đã làm rất nhiều món ngon đó, bị phỏng ngay mu bàn tay, đứt ba ngón tay, rồi còn bị nước văng trúng chân nữa. Đừng phụ công sức của em chứ anh……..Anh quát lên trong máy khi em gọi mãi. Anh bảo em lắm mồm, em phiền phức. Còn anh thì hay ho gì khi hứa mà chẳng chịu giữ lời. Em có bao giờ can thiệp vào cuộc sống riêng tư của anh, em chỉ xin anh vài giờ ngắn ngủi thôi mà, phải chi lúc đầu anh đừng hứa, em sẽ chẳng phải thức trắng đêm để đợi anh như thế này.
Ngày… tháng…năm
Anh à, em lại nhận được một cuốn phim, vẫn là anh và Thúy Vân , đêm qua, anh đã không về mà ở cùng cô ta phải không? Anh ôm cô ta vào lòng, rất dịu dàng………………
Ngày… tháng…năm
Hôm nay là Noel, ngoài đường rộn rã quá, sao mình cảm giác ai cũng có đôi hết. Nhìn sang phải thấy những cô cậu nhóc đang đứng hẹn hò dưới một cây thông to dưới quảng trường, nhìn sang trái là một đôi tình nhân đang tay trong tay, nhìn trước mặt thì thấy…..anh và người ta, môi khóa chặt môi. Yêu nhau mãnh liệt tới mức phải chứng minh cho người khác xem giữa nói công cộng, đến mức không cảm thấy sự khó chịu của những người xung quanh, đến mức không biết rằng em cũng là một trong số những người đang rất khó chịu đó.
Em thử đặt cược một ván bài, cá cược rằng đêm nay anh có về không? Giáng sinh biết đâu anh sẽ tạt qua nhà mấy giây thì sao, và em đã thua, thua thê thảm. Cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông cũng không lạnh bằng con tim tê tái của em lúc này. Giờ này chắc anh đang ấm êm bên người, chỉ còn một con ngu đứng chờ anh.
Ngày… tháng … năm
Một cuốn phim khác , vẫn là………………….
Ngày … tháng…năm
Hôm nay là ngày lễ tình nhân, mình đã đứng suốt 3 giờ đồng hồ trước cửa phòng làm việc của anh, anh hứa sẽ dẫn mình đi ăn, anh không biết lúc đó mình vui đến cỡ nào đâu. Mình và anh đi ăn ở nhà hàng Hàn Quốc và anh nhận được điện thoại của Thúy Vân. Dĩ nhiên, mình không phải là người được chọn. Anh thanh toán tiền cho nhà hàng rồi cũng mau chóng bước đi. Chỉ còn mình với bàn bàn ăn thịnh soạn nhưng lạnh lẽo vô cùng. Đã có những ánh mắt thương hại đâu đó nhìn mình, nhưng họ cũng mau chóng quên đi, hòa vào những phút giây mặn nồng với người yêu. Ước gì mình có can đảm níu tay anh lại, giữ anh lại cho riêng mình, chỉ trong đêm nay thôi. Mình chỉ có thể nhìn anh từ từ rời xa mình….. Chồng à!Vậy là anh không may mắn được ăn chocolate em làm rồi, em sẽ ăn một mình…………..
Ngày…tháng…năm
Hạo Kì à, hôm nay đang đi trên đường, có một nhóm người chạy xe môtô ném đá vào người em. Khẳng định một điều là em chẳng biết họ là ai nhưng hình như họ biết anh. Họ bảo em hãy tránh xa anh ra, đùa à, dù có giết em thì em cũng chẳng bao giờ làm vậy vì………………Hạo Kì của em rất gọn gàng, anh luôn thích xếp áo sơmi theo màu, treo ngay ngắn vào tủ, và chỉ mặc khi áo đã được ủi thẳng thướm, chỉ có em biết được thói quen đó. Vì Hạo Kì của em rất khó tính trong chuyện ăn uống, chỉ có em mới hiểu được thói quen của anh. Vì Hạo Kì của em rất ít nói, nếu như không có người nhiều chuyện như em ở bên cạnh thì sẽ không ai nói chuyện với anh cả……………
Ngày… tháng…năm
Cuốn phim thứ ba mình nhận được
Ngày… tháng…năm
Hôm nay mình thấy khó chịu trong người quá, đã mấy ngày nay mình thể ăn được gì cả. Em nhớ anh, anh à, nếu anh ở bên cạnh em bây giờ, liệu anh có chạy ngược chạy xuôi mua thuốc và mua thức ăn cho em không? Hạnh phúc của em chỉ ngắn ngủi như vậy thôi, nhưng sao lại không được hả anh?
Ngày… tháng…năm
Anh à, em có thai rồi, đáng lẽ em phải vui chứ, nhưng sao em không thể cười nổi thế này. Em nhắn tin và gọi điện thông báo với anh, rồi chỉ nhận được 2 chữ vỏn vẹn “ thế à”….anh đúng là khô khan mà, anh không thể nói với em vài lời đại loạn như em cố gắng ăn uống nhiều vào hay giữ gìn sức khỏe nhớ mặc quần áo ấm. Nói thế sợ tốn thời gian hả anh? Mình bỗng dưng tức bụng quá, con à, con ngoan nhé, con nhớ bố phải không? Mẹ cũng rất nhớ bố con. Anh à, con và em đang nhớ anh nhiều lắm….
Ngày…tháng…năm
Đôi khi chỉ muốn ôm anh thật chặt, muốn nah là của riêng mình……….
Đôi khi chỉ muốn nhìn thấy khuôn mặt anh đang say ngủ…….
Đôi khi chỉ muốn chọc anh giạn, để có thể nghe tiếng la mắng của anh…..
Đôi khi chỉ muốn nhắn cho anh những tin nhắn yêu thương………
Đôi khi chỉ muốn khóc thật nhiều vì anh………….
Đôi khi chỉ muốn nghe anh gọi : “vợ à”………
Đôi khi chỉ muốn gọi tên anh thật to, để anh quay lại nhìn em…………….
Đôi khi chỉ muốn được anh yêu thương dù chỉ một giây………………..
Đôi khi chỉ muốn hiểu được cảm giác yêu và được yêu là như thế nào……….
Đôi khi nhớ anh thật nhiều, dẫu biết rằng người anh nhớ không phải là em………..
Thôi thì em sẽ cố nhớ anh thật nhiều để một ngày nào đó có thể quên anh…………..
Cô đi rồi, anh không thể giữ cô ở lại, bởi vì đó là quyết định của cô. Cô đi rồi, sao còn để lại bức thư ủy mị như vậy, anh ghét điều đó. Sao cô không đem theo cuốn nhật ký vớ vẩn này, anh ghét nó, vì càng đọc nó anh càng thấy nhiều hơn những dòng chữ hòa trong nước mắt, tại sao anh lại khóc, anh ghét điều đó. Vậy tại sao………………
Hạo Kì nói anh ghét bức thư, một bức thư sướt mướt nhưng khi đọc xong anh không xé nó đi, anh gấp bức thư cẩn thận rồi nhét vào túi áo.
Hạo Kì nói anh ghét cuốn nhật ký, anh không vứt nó vào thùng rác, ảnh để nó ở đầy giường, đêm đêm vô thức ôm nó vào lòng.
Hạo Kì nói anh ghét cô, anh sẽ quên cô đi, vậy sao đêm nào anh cùng nhìn lại những bức ảnh của cô, vô thức gọi tên cô………………………
Hạo Kì nói không có cô anh càng tự do hơn, anh dự định những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng cùng người tình bé nhỏ của mình nhưng anh luôn là người rời bỏ cuộc vui giữa chừng, anh chạy vội về nhà, hình như anh sợ có ai đang chờ anh.
Hạo Kì nói anh ghét cônói nhiều, khi đang ngồi trong phòng khách, anh quát lên rằng sao hôm nay cô im lặng đọt xuất, không nói gì. Quay sang mới biết anh đang nói chuyện một mình.
Hạo Kì nói anh ghét lạnh, anh đã mặc rất nhiều áo, bật lò sưởi, sao vẫn thấy lạnh. Có lẽ tại vì anh chỉ có một mình.
Hạo Kì nói anh ghét mưa, anh đứng dưới mưa bốn tiếng đồng hồ, cô thích mưa, biết đâu anh sẽ lại thấy cô………..
Hạo Kì nói anh anh ghét cô khóc vì lúc đó, cô chỉ khóc một mình, không cho anh biết……………
Hạo Kì nói anh ghét cô, vì cô, anh mới làm những chuyện điên rồ thế này…………
Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi có em trong vòng tay, tôi sẽ siết em thật chặt và không bao giờ buông tay ra. Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối tôi nhìn thấy nụ cười của em thi tôi thà giết chết em để em chỉ thuộc về mình tôi
-Ngốc……………….
***
Tiểu Mi trở về bãi biển nơi cô và Hạo Kì trao nhau nụ hôn đầu. Biển vẫn bình yên từng cơn sóng nhẹ, chỉ có anh và cô đã thay đổi. Cô chạy dọc theo bờ biển chơi rượt bắt một mình, cô viết tên anh và cô trong một vòng trái tim, sóng vỗ nhẹ và cuốn trôi tất cả, đúng rồi hãy cuốn chúng đi đi, cuốn đi một chuyện tình chẳng có mở đầu nên cũng không có kết thúc
Cơn mưa ào ạt trút xuống, một chiếc xe lao đi vội vã, một dáng người bất ngờ lao ra, thân hình ấy nảy tung lên, máu chảy xối xả…mưa lạnh…máu đỏ thẫm……
– Kì à! Yêu một người là rời xa người đó mãi mãi để người đó không phải bận tâm về mình nữa
***
-Anh à! Em là kẻ ngốc còn anh là người thông minh, anh không thể yêu em được.
-Chẳng phải người thông minh sinh ra là để ở bên cạnh kẻ ngốc sao?
-Anh đừng cười! anh đang đau mà…! Hãy tránh xa em ra. Em nợ anh kiếp này nhé, kiếp sau em nhất định sẽ trả lại anh .
-Anh không thể
***
Hạo Kì bước đi vội vã trên con phố đông người, cố len lỏi theo bóng dáng người con gái đó. Cái dáng gầy gầy và gương mặt ấy,…lạ lùng…nhưng mang cho anh cảm giác rất thân quen. Anh tò mò đi theo cô cho dù chẳng biết mình bước đi theo cô ấy làm gì.Anh ngắm nhìn cô ấy, rất xa, rất gần, cô ấy bước đi ngắm nhìn phố xá hai bên đường, rồi ghé qua sạp báo mua một tờ tin tức buổi sáng và ghé vào tiêm cà phê gọi một li cappuchino nóng hổi. Đến cả những vật cô ấy lựa chọn, anh đều thấy rất thân thuộc. Như là! Anh biết rõ thói quen của cô ấy.
Bất giác đã đến giao lộ, cô ấy băng sang đường. Anh vội vã đi theo. Cô ấy không đi trên vạch trắng, thật nguy hiểm! Nhưng điều quan trọng nhất, cô ấy đang làm như thế, có chiếc xe lao tới, anh đuổi theo nếp váy xanh, nỗi sợ hãi trào dâng. Anh băng qua giao lộ, anh đứng ngay sau lưng cô ấy, anh vươn tay vừa sắp chạm đến khuỷu tay cô thì bất chợt một anh chàng khác từ bên kia đường đưa tay kéo cô ấy vào, và cô ấy òa vào vòng tay của người con trai xa lạ phía bên kia giao lộ. Thói quen nhấc bổng đôi chân khỏi mặt đất khi vòng tay ôm, những thói quen này rất quen thuộc… có cái gì đó làm anh thấy nhói.anh cảm thấy đau đầu và sụp xuống bên lề đường .Còn cô gái ấy khoác tay, dựa vào vai chàng trai xa lạ rồi hòa lẫn vào dòng người…Mọi thứ bỗng chốc quay cuồng
Ánh nắng buổi sớm luôn là ngọt ngào nhất, không quá nhạt cũng không quá gay gắt. Sương sớm vẫn còn lảng vảngg âu đây Hoàng Duy tỉnh dậy rồi bước xuống phòng ăn. Hình ảnh đầu tiên anh nhìn thấy là
Bột mì trắng bắn tung tóe khắp phòng, và một đôi mắt to tròn lấp ló sau cánh tủ.Anh mỉm cười rồi bước tới gần đôi mắt đó
– Mi đang làm gì vậy, lại nghịch ngợm nữa sao?- anh mỉm cười rồi lấy khăn chùi đi những vết bột lấm lem trên khuôn mặt cô
– ………….- lấy từ phía sau ra một quyển lịch có khoanh bằng bút đỏ ngày 28
– Ah! Hôm nay là sinh nhật anh, cảm ơn Mi nhé và giờ thì ngoan nào lại đây ăn sáng đi- anh kéo cô ngồi vào phía bàn ăn
Ăn sáng xong anh sẽ đi đến bệnh viện nơi anh làm việc. Thoáng cái đã 5 năm, Mi ở bên cạnh anh đã 5 năm năm rồi sao? Với anh mọi thứ chỉ như vừa mới bắt đầu
Flasback:
Anh trở về Việt Nam sau vào một buổi chiều mưa tầm tã, mưa! Anh ghét mưa, mưa làm anh thấy thật buồn. Anh đến bệnh viên nơi chú anh làm giám đốc, anh vào tại bệnh viện của ông chỉ là tạm thời,anh không thích bị gò bó trong công việc. Anh thích nghiên cứu hơn là trở thành một bác sĩ. Anh muốn tìm hiểu sâu hơn về tâm lý,về thần kinh con người nhưng vì bệnh viện đang thiếu người và chú anh năn nỉ quá nên anh mới chấp nhận làm việc trong thời gian ngắn.
Ông nhờ anh mang một khay thuốc đến cho bệnh nhân nằm ở phòng 302, giường số 7. Đó là một cô gái trẻ bị tai nạn giao thông,chú của anh phụ trách ca này và ông khá lo lắng.
Bệnh viện tìm mọi cách để liên lạc với gia đình cô gái này nhưng không được cô ấy không có giấy tờ tùy thân, trong danh bạ điện thoại chỉ có một số duy nhất nhưng gọi mãi không có người nghe.
Anh mở cửa rồi rón rén đi vào, đảo mắt xung quanh. Đó là một chiếc giường nằm sát tường, anh nhẹ nhàng đến bên và đặt khay thuốc xuống.Người nằn trên giường là một cô gái đầu quấn băng trắng. Từ khóe mắt cô rỉ ra những giọt nước mắt, vậy đây là cô gái chú anh nhắc đến.
Anh ngồi xuống giường, lau đi những giọt nước mắt cho cô. “ Cô ấy có cái gì đó thật thu hút”, đó là suy nghĩ đầu tiên khi anh nhìn thấy cô. Cô có làn da trắng, đôi môi đỏ hồng xinh xắn, sống mũi cao cao. Không có gì nổi bật nhưng không dứt ra được
Và rồi anh cũng nhanh chóng quên cô đi vì công việc bề bộn. Anh say mê áp dụng những cái mình học được vào thực tế, đêm đến anh lại tiếp tục mày mò bên sách vở. Vài ngày sau, cô tỉnh lại và được giao cho anh vì sau tai nạn cô đã không còn nhớ gì và trở nên ngờ nghệch như một đứa trẻ.
Anh chăm sóc cô thật dịu dàng, một bác sĩ chăm sóc bệnh nhân. Nhưng hình như càng ngày mối quan hệ ấy lại càng trở lên thân thiết hơn
Hoàng Duy đến phòng cô vào một buổi sáng mưa lất phất, anh bị hút vào đôi mắt sợ sệt của cô, đôi mắt to tròn, ngấn nước. Mắt cô thật đẹp nhưng sao nó lại buồn vậy nhỉ? Nó như một dòng suối nước trong veo tĩnh lặng và có thể tuôn trào ra khỏi mắt bất kỳ lúc nào, anh vẫn sẽ đứng mãi nhìn cô nếu cô y tá không đến bên lay vai anh. Cô co rúm bấu chặt lấy chiếc mền mỏng màu xanh, sợ sệt nhìn xung quanh. Những cô y tá nói với anh về tình trạng của cô, và anhđã bảo bọn họ để cô lại cho anh.
Duy đi đến bên giường, cô trốn vào chiếc mền màu xanh. Anh mỉm cười cúi xuống, kéo nhẹ chiếc mền rồi thì thầm gì đó với cô rồi từ từ kéo chiếc mền ra, cô vẫn bấu chặt lấy nó. Anh kiên nhẫn vuốt nhẹ tóc cô rồi kéo chiếc mền.
Khuôn mặt cô hiện ra, cô ngồi bật dậy, nép sát vào thành giường. Anh dịu dàng lên tiếng.
– Chào em, anh là Hoàng Duy, kể từ hôm nay anh sẽ là bác sĩ riêng của em, em tên gì?
– …………………………………….
– Em có nhớ mình là ai không, có nhớ tại sao mình ở đây không?
– …………………………
Cô cầm chiếc gối gần đó, ném vào anh. Hơi bất ngờ trước hành động của cô nhưng anh cũng không lấy gì làm bực mình. Hoàng Duy lấy từ trong túi một con cá màu hồng, con cá ấy thu hút sự chú ý của cô. Anh đưa con cá ấy sang trái, cô nhìn sang trái, anh đưa con cá sang phải cô nhìn sang phải.
– Em có thích không?
– …………….gật gật
– Vậy cho em nè.
Cô rụt rè nhận lấy con cá từ tay anh, cô ôm khư khư nó vào lòng như sợ anh sẽ lấy lại. Cô cầm con cá mân mê, ngắm nghía nó thật kĩ. Cô xoay xoay con cá, anh vẫn chăm chú quan sát từng biểu hiện của cô, khi ánh mắt cô gặp trúng ánh mắt anh, cô giấu con cá vào lòng bàn tay, trốn sau chiếc mền màu xanh.
– Anh không lấy lại đâu, anh đã hứa sẽ cho em mà, ra đây đi.
Cô lấp ló sau chiếc mền, anh mỉm cười với cô. Có tiếng loa mời anh về phòng trưởng khoa, trước khi đi anh không quên xoa đầu cô.
Ngày hôm sau, anh lại đến thăm cô. Anh đem một con cá màu trắng, cô vẫn cứ nhìn anh sợ sệt. Anh lại tặng cô con cá đó. Nhìn sắc mặt cô hôm nay đã tốt hơn rất nhiều.
Những ngày anh tới, cô đã có những con cá đủ màu. Cô không còn nhìn anh sợ sệt nữa. Cô sắp xếp những con cá thành đôi, trắng đen, vàng đỏ, hồng nâu, tím xanh lá, vẫn còn một con cá màu xanh ngọc bích bị lẻ không có cặp. Hôm ấy, anh vẫn tới như mọi khi. Cô cũng đã khá hơn, bệnh viện cũng đang có đoàn thanh tra nên
có khá nhiều việc. Anh không thể ở lại với cô quá lâu. Sau khi đã dỗ cô uống thuốc, anh rời đi. Cô níu lấy vạt áo anh, nhìn anh tha thiết
– Sao vậy?
– ………..
– Cứ nói đi đừng sợ.
Cô rụt rè xòe lòng bàn tay đang cầm con cá màu xanh ngọc bích đưa trước mặt anh. Anh lắc đầu tỏ vẻ không hiểu. Cô chỉ vào những con cá có đôi có cặp đã được cô xếp trên giường, mất mấy giây, anh đã hiểu cô muốn nói gì.
– Anh hiểu rồi, ý em là chú cá này chưa có bạn phải không?
– …………gật gật
Anh rất thích màu xanh ngọc bích nên không muốn nó ghép đôi với màu khác, tí nữa anh sẽ đem một con cá màu khác đến.