Hai.Name.Vn - WapUpload Số 1 Xtgem
End pov
Tiểu Mi gục đầu xuống, che đi những giọt nước mắt của chính mình.
“Cạch”
Là tiếng mở cửa, có phải vì nhớ anh quá nên cô tự tạo ra ảo giáckhông? Không đúng, cô nghe tiếng chân, tiếng hành lí đặt xuống đất. Cô nghe rõràng tiếng mở cửa rồi kế đó là tiếng sập cửa. Là anh, Hạo Kì, anh đã về.
Tiểu Mi mở to mắt hết cỡ khi nhìn thấy Hạo Kì từ cửa bước vào, là anh thật sao, có phải cô đang nằm mơ không, cô lấy ngón tay bấm mạnh vào tay mình, đau, không phải mơ rồi. Cô chỉ muốn chạy đến ôm chầm lấy anh thôi. Hạo Kì nhìn cô, đôi mắt vẫn lạnh lùng , anh bước ngang qua cô, không nói một lời. Ba tháng xa nhau những tưởng anh sẽ đối xử tốt với cô một chút, nào ngờ anh vẫn cứ lãnh đạm như vậy. Tiểu Mi ngửi thấy mùi rượu bia thoang thoảng khi anh bước qua cô, cô nhìn theo dáng đi của anh đúng là có vẻ lảo đảo của một người đang say.
Hạo Kì vào phòng, Tiểu Mi mang đống hành lý của anh xếp vào một góc. Hôm nay nhìn anh lạ lắm có vẻ rất buồn, lại còn đang say nữa chứ. Tiểu Mi chần chừ đứng trước cửa phòng anh hồi lâu, cô rụt rè gõ cửa, đẩy cửa bước vào. Phòng anh tối om, anh không bật đèn, cô mò mẫm đi trong bóng tối. Cô va phải anh, hai người đangđứng bên cửa sổ, khi đứng gần cái mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi khiến cô khó chịu. Một tia chớp lóe lên, khuôn mặt anh lờ mờ hiện ra.
Tiểu Mi vô thức lùi lại phía sau, sao bỗng nhiên cô thấy sợ, cô khẽ hỏi:
-Hạo Kì à, sao anh không bật đèn lên, anh ăn gì chưa, em làm gì cho anh ăn nhé
-………………..
– Anh mới uống rượu phải không, người anh toàn mùi rượu…….
– …………
Đáp trả lại cô chỉ là sự im lặng đến nặng nề, khiến cô càng thêm bối rối. Ánh chớp vẫn thi thoảng lóe lên, tiếng mưa rào rào,hơi thở anh gấp gáp, con tim cô đập thình thịch sợ hãi, Tiểu Mi nói lí nhí:
Chắc anh mệt rồi, em ra ngoài cho anh nghỉ nhé. Chúc anh ngủ ngon.
Tiểu Mi nhanh chóng hướng ra cửa, nếu còn nấn ná ở đây, cô sợ mình sẽ không thể thở được nữa, cô sắp ngạt thở rồi. Thình lình, anh nắm lấy tay cô, siết mạnh ở cổ tay.
Kì à, đau quá, anh nắm chăt quá……….
Cô đẩy tay anh ra nhưng chỉ làm anh siết mạnh hơn, Hạo Kì kéo Tiểu Mi lại gần, anh dùng tay vuốt ve khuôn mặt cô, cô ngượng ngùng cúi mặt xuống, anh nâng cằm cô lên, đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nàn say đắm…………
Vân à, lại đây với anh
Anh là đồ khốn. Anh ở với cô ta chưa đủ sao, buông ra, tôi không phải là Vân của anh.
Tiểu Mi thấy nhói, nụ hôn nồng nàn lúc nãy không phải dành cho cô vì nó chưa bao giờ là của cô. Cô luôn khát khao nụ hôn của anh, nhưng hơn bao giờ hết, ngay lúc này đây, cô cảm thấy nó thật tởm lợm.
Bất ngờ anh lao đến, một lần nữa chiếm lấy bờ môi cô. Nụ hôn không còn nhẹ nhàng như lúc nãy nữa, nó thô bạo, đầy thú tính. Cô ra sức giãy giụa, cố dùng hết sức mình đẩy anh ra, không muốn đón nhận nụ hôn của anh. Nhưng anh vẫn cứ siết chặt lấy cô, thô bạo như một con thú hoang vồ lấy con mồi. Hình như anh muốn cô ngừng thở.
Cô cảm thấy mình sắp ngất lịm đi vì thiếu ôxi, Tiểu Mi cắn mạnh vào môi anh, khiến nó bật máu. Môi anh vẫn lì lợm ép vào môi cô, dòng máu tanh tưởi hòa lẫn với mùi rượu, nụ hôn càng thêm mặn đắng. Cô lại tiếp tục cắn mạnh vào môi anh, bất chợt, anh buông cô ra, cô nhận được một cái tát đau điếng từ anh. Tiểu Mi lảo đảo ngã xuống giường, cái tát trời giáng lúc nãy khiến cô không còn đủ tỉnh táo nữa.
Đêm động phòng của anh và cô sau suốt 2 năm chung sống, cái cảm giác được gần gũi bên anh sao mà khác xa quá so với những gì cô tưởng tượng, không hề ấm áp mà trái lại chỉ thấy một sự lạnh lẽo luồn vào. Mưa, bên ngoài vẫn mưa, sao vẫn thấy đau, nước mắt chảy trong giấc mơ, hòa lẫn vào mưa.
Tiểu Mi giật mình thức giấc bởi tiếng sấm ầm ĩ ngoài kia……….. Cô thức giấc với khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, từ lúc nào ngay cả trong mơ, cô vẫn không thể thoát khỏi nỗi đau. Hạo Kì đang ôm cô trong vòng tay nhưng sao cô thấy anh xa cách quá, cô không còn cảm nhận được hơi ấm của anh nữa. Tại sao càng cố gắng gần nhau chỉ càng đẩy nhau ra xa hơn? Tại sao càng cố gắng yêu thương nhau chỉ càng làm tổn thương nhau.
Tiểu Mi gỡ cánh tay của Hạo Kì ra, nhẹ nhàng ngồi dậy thì một tay anh nắm tay cô lại. Anh nói trong mơ màng.
Anh yêu em…………….
Em, là Thúy Vân hay Tiểu Mi?
Ranh giới giữa tình yêu và thù hận dường như rất mong manh.
Cô nhắm chặt mắt lại, cô sợ, nếu nhìn anh lúc này, có lẽ cô sẽ hận anh và giết anh mất.
Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
***
Tiếng điện thoại reo lên. Anh lờ mờ tỉnh dậy. Có tin nhắn được gửi tới
From: Thúy Vân
-Anh tới nhà em đi. Nếu không tới, em sẽ biến mất ngay trước mặt anh
Hạo Kì mặc, anh ném chiếc điện thoại sang một bên rồi lại vùi mặt vào chiếc chăn ấm, anh đang rất buồn ngủ chợt tiếng điện thoại reo lên lần hai, số lạ, anh không quen nghe điện thoại của người lạ, nhưng không hiểu sao, anh lại bắt máy.
-Alo
– Cậu Hạo Kì à, tôi là người giúp việc của cô Thúy Vân, cậu à, cậu đến nhanh đi cô Vân tự tử rồi!
– Sao cơ!???????????
– Cô Vân cắt cổ tay tự tử rồi, cô ấy nhất định không chịu đến bệnh viện, cậu mà không đến chắc cô ấy chết mất!
– Được rồi, tôi tới ngay.
Anh bật dậy mặc lại quần áo rồi lao xe tới căn hộ của Thúy Vân,lòng anh nóng như lửa đốt, tại sao cô lại có hành động như thế được cô đâu phải là con người yếu đuối, nhưng tất cả các suy nghĩ đều bị anh gạt qua một bên, trên chiếc xe BMV đang phóng với vận tốc chết người khuôn mặt anh giờ đang trở nên căng thẳng một các cực độ.
Chiếc xe nhanh chóng được dừng trước căn biệt thự của Vân. Anh lao vào bên trong, cửa nhà không khóa. Thúy Vân đang nằm trên giường
Lúc đó đã là 4 giờ sáng, anh mệt mỏi lái xe về nhà để thu xếp đồ dùng cá nhân vì rất có thể anh sẽ ở lại viện chăm sóc Thúy Vân, ngoài trời mưa, mưa rất to mưa khiến tầm nhìn của anh kém đi và cơn buồn ngủ kéo đến, anh muốn ngủ. Mà mệt cũng phải thôi đêm qua anh uống nhiều rượu lắm mà! Khoan đã! Có cái gì đó, đúng rồi, chắc chắn đêm qua đã có chuyện xảy ra. Anh cãi nhau với Thúy Vân rồi anh về Việt Nam, về rồi anh đã vào bar uống rất nhiều rượu và về nhà trong tình trạng say mềm, khi về nhà anh đã cùng với……
“Đêm hôm qua, cô gái đó là ………….Tiểu Mi……….. hay…….. Thúy Vân.?”
“ANH LÀ ĐỒ KHỐN! ANH Ở VỚI NÓ CHƯA ĐỦ SAO???….BUÔNG TÔI RA TÔI KHÔNG PHẢI THÚY VÂN CỦA ANH!!!!!!!”
Anh về nhà, mở cửa phòng mình,tìm đến bếp…cô ko có ở đây, tìm tới phòng khách… không có gì. Anh sang phòng cô, bên trong tối om, có tiếng nước xả trong phòng tắm.
Cạch! Tiếng mở cửa khô khốc vang lên. Một mùi tanh xộc vào mũi khiến anh buồn nôn, cô ngồi đó tựa lưng vào tường với ánh mắt đờ đẫn, một dòng máu đỏ tươi, cô bật ra những âm thanh không rõ ràng trong cổ họng, khuôn mặt ngu ngơ, trông cô chẳng khác nào một con búp bê ma trên sàn nhà tắm xung quanh là những vệt máu nhỏ li ti, trong bồn tắm máu khẽ rỉ ra, máu và nước trộn lẫn vào nhau.
Anh với tay ra bật đèn phòng ngủ, một hình ảnh kinh hoàng khác đập vào mắt anh, máu vương *** loang lổ trên sàn, nền gạch trắng chỗ thì li ti những chấm máu nhỏ, chỗ thì đỏ thẫm một vệt máu chảy dài, trên tường bê bết những mảng máu mà anh đoán là do cô dùng tay quệt lên. Có cảm giác như nơi đây vừa xảy ra một cuộc thảm sát
M…Mi à!!!!!!!!!!!
Anh chạy sang phòng tìm
quần áo cho cô rồi anh trở lại và rồi…..anh phải đưa nhanh tay lên bụm miệng mình lại vì cảnh trước mặt anh bây giờ quá đỗi hãi hùng)
Bàn tay cô đẫm trong máu,cô đưa nó lên miệng,mút mát, liếm láp những đầu ngón tay, máu dính đầy xung quanh miệng, dính lên mặt. Từng giọt, từng giọt, máu chảy vào miệng cô, không để chừa đi giọt nào, cô hứng máu một cách thèm thuồng, vòm miệng cô giờ đỏ thẫm đầy máu, âm thanh chóp chép vang lên tiếng mút mát từng đầu ngón tay, cái mùi máu tanh tưởi cứ xộc vào mũi anh. Cô trây trét máu ra khắp cánh tay, và mặt. Rồi dùng đôi bàn tay đầy máu tươi quệt một mảng máu lớn lên tường, lấy tay vò mái tóc rối … những tiếng cười bật ra, những âm thanh không rõ ràng, tiếng gió gào rú, tiếng cành cây đập vào cánh cửa, tiếng sấm chớp ngoài kia, tiếng mưa rơi lộp bộp, tiếng nước chảy từ vòi sen, những âm thanh bật ra khi cô mút ngón tay, tiếng anh khóc… một bản nhạc ghê rợn vang lên trong đêm tối, những âm thanh ma quái, những nốt trầm bổng vang lên như đang dìu dắt người ta vào cõi chết……………..
Đừng Mi à, đừng liếm nữa em không thấy máu tanh à?
Không thể chịu thêm cảnh tượng trước mắt, Hạo Kì tiến lại gần cô, tắt vòi nước, anh cầm lấy tay cô, không cho cô mút ngón tay nữa
-Ư… ư… ư… ư… ư… ư…….. hưc…hưc-Tiểu Mi co rúm người lại, khuôn mặt cô đầy vẻ hoảng sợ, cô úp mặt vào đầu gối, những tiếng khóc thút thít, cô sợ anh
– Mi à……….Anh…………
Anh sững sờ khi nhìn thấy bàn tay đầy máu của cô…Một dòng máu dài túa ra từ vết cắt sâu hoắm trên cổ tay cô, máu…anh giữ chặt cổ tay cô để cầm máu…nhưng càng giữ máu càng tuôn ra thêm…máu vấy đầy người anh và nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi anh đang mặc chỉ trong chốc lát.Anh xé vội cái khăn mặt rồi băng cổ tay cô lại ngăn không áu chảy ra nữa. Cô khẽ nhăn mặt, chắc là rất đau
Đau, cô không biết cô có đau không? Có lẽ cô mất cảm giác rồi chăng, cô không biết, cô sợ, chỉ đơn giản là thấy sợ thôi. Sợ rằng vì quá yêu anh nên sẽ hận anh, hận anh nên chỉ muốn anh thuộc về mình, hận anh nên chỉ muốn giết chết anh. Yêu anh nhiều lắm nhưng cũng không ít lần bị anh dày vò, hành hạ. Yêu anh, muốn ở gần bên anh, chăm sóc cho anh, càng muốn gần anh thì chỉ càng bị anh ruồng rẫy, gần anh để anh biết rằng anh ******** tới mức nào, cô sợ, cô cảm thấy ghê tởm……………………
Anh tìm thấy một con dao gấp được cô vứt lăn lóc trên nền gạch loang lổ máu và nó đã cho thấy không ai khác ngoài cô tự hành hạ bản thân mình còn lí do tại sao thì
***
Trưa hôm sau:
Tiểu Mi tỉnh dậy, xung quanh cô là một căn phòng toàn màu trắng, tiếng chim hót nhè nhẹ nắng nhạt qua khe cửa, hình như đây là bệnh viện. Toàn thân cô mỏi như và bàn tay tê buốt, ở phía cổ tay đã được băng kín mít. Cô đưa mắt nhìn khắp xung quanh phòng rồi khẽ thở dài, că phòng trống trải và người cô mong đợi xuất hiện không hề có mặt ở đó. Anh đã không tới. Bất chợt, cánh cửa bệnh viện bật mở. Một người phụ nữ mặc áo blue trắng xuất hiện:
-Hà Huyền Mi đến giờ băng lại vết thương rồi.
-Uhm! dạ, à mà chị ơi tôi bị làm sao mà phải vào đây vây? Ai đưa tôi đến đây thế chị có biết không ạ?
-Uhm mà 4 giờ sáng hôm qua, có một cậu thanh niên hơn hai mươi tuổi đã đưa cô vào đây! đi tìm cậu ta mà cảm ơn đi, nghe đâu cậu ta có người nhà nằm phòng 204 đấy
-Vâng
Tiểu Mi mệt mỏi tựa lưng vào thành giường, tại sao chỉ một đêm không ngủ mà cô thương tích đầy mình như thế này, càng cố nhớ lại càng thấy đau lòng,mưa, những nụ hôn, nước mắt và máu.Mí mắt cô từ từ khép lại cô muốn ngủ, ngủ để không bao giờ tỉnh dậy nữa.
Flashback
2:00 am:
Anh lao nhanh ra khỏi nhà, vì lo lắng về Thúy Vân của anh.
-Không được Hạo Kì à! Đừng đi mà, anh quay lại nhìn em đi, em ở ngay sau anh này, quay lại đi anh! Chỉ một bước nữa thôi!!!!!!!!!!
Cánh cửa đóng sầm lại, còn mình cô với bóng tối, cô độc. Bóng tối bủa vây như đang nuốt chửng cô và nỗi lòng đang tan nát của cô.
– Hạo Kì à! Anh đừng đi nữa………
Cô nhìn theo bóng hình anh đang tan biến dần trong màn đêm mà bật khóc, khóc không thành tiếng, nó nghẹn ngào nơi cổ họng
Hạo Kì à! Đừng đi nữa, làm ơn, em xin anh, em không muốn như thế này đâu, tại sao lại đối xử với em như thế…………………taaaaaaaaai saooooooo?
Tiểu Mi tiến đến chiếc ghế nơi góc phòng, nhấp nhè nhẹ từng ngụm rượu vang đắng chát…Chắc gì nó đã đắng hơn giọt nước mắt của cô lúc này.Bó hoa hồng bị vứt chỏng chơ dưới đất. Cô đã toan phớt lờ bó hồng, phớt lờ nỗi ê chề đang ghẹn ứ trong lòng cô. Nhưng cuối cùng cô bị khuất phục bởi màu đỏ đầy mời gọi của bó hồng . Cô lục tìm chiếc lọ pha lê đẹp nhất của mình rồi nhặt bó hồng cắm ngay ngắn vào trong lọ….Cô ngồi đờ đẫn ngắm bó hoa hồng mặc hai má ướt đẫm những giọt mặn chát….Giá mà những giọt nước mắt của cô có thể làm phai tàn màu máu đỏ của những cánh hồng và biến chúng thành màu trắng trong như tình yêu cô dành cho anh thì……….
Và vào lúc đó….
Cô quyết định tự giải thoát ình.
***
Cô mở mắt ra, ánh nắng nhạt buổi chiều khiến cô khẽ nhíu mắt lại. Tiểu Mi gắng gượng ngồi dậy, người cô đau ê ẩm , đau đầu khủng khiếp, loay hoay mãi cô mới có thể ngồi ngay ngắn lên, lưng tựa vào thành giường. Một thiên đường màu trắng ở trước mắt cô….thì ra cô vẫn ở bệnh viện, nhìn sang bên trái cô thấy anh đang nằm ngủ trên ghế sofa, nhìn anh, nhớ đến anh, rồi cái kí ức kinh hoàng ấy lại hiện về. Từng dòng kí ức như thước phim quay chậm dần dần rõ nét, cái đêm kinh hoàng ấy, cái đêm mà cô nghĩ nó sẽ phải là đêm hạnh phúc nhất đời cô, cái đêm cô nhận được thái độ hờ hững đến tàn nhẫn từ anh. Cô vãn còn nhớ rõ cảm giác hạnh phúc thế nào khi anh hôn cô, rồi đến nỗi nghẹn ngào khi nghe anh gọi tên Vân, cô đã khóc rất nhiều. Cô thức dậy giữa đêm gối ướt đẫm nước mắt, và anh lại gọi tên Vân. Sau đó anh nhận được điện thoại có liên quan đến cô ta, anh lao nhanh ra khỏi nhà.
Nghĩ đến đây Tiểu Mi bật khóc, những tiếng nấc nghẹn ngào hòa cùng những giọt nước mắt tủi nhục đắng cay.Cô khóc vì cái gì? Khóc khi mình bị người mình yêu đùa cợt hay khóc khi người mình yêu nhẫn tâm quay lưng bỏ đi khi cô đang cần anh ta nhất. Cô khóc rồi lại mỉm cười chua chát, cười mình ngu ngốc, cười mình khờ dại, cười khi mình đã quá mong chờ vào một tình yêu không thật rồi cô lại khóc.
Đừng khóc! Chỉ đơn giản là anh muốn em đừng khóc thôi, hãy cứ cười lên em nhé! Và hãy cứ nghĩ rằng chúng mình sinh ra là để dành chonhau
Hạo Kì nhắm nhẹ đôi mắt, ngay lúc này anh muốn chạy thật nhanh đến bên cô rồi ôm chặt cô vào lòng , nhưng hình như giữa cả hai người vẫn còn có một khoảng cách rất lớn khoảng cách mà chính hai người tự tạo ra để tránh làm mình tổn thương nhất.
Tại sao lại khóc ?!
……………………….- cô mở đôi mắt to tròn ậng nước nhìn về phía anh
Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó! Cô có biết rằng tôi ghét cô thế nào không? – bất chợt, cô vơ lấy chiếc gối ném về phía anh, ngay lập tức anh nắm chặt tay đè cô xuống nệm mặt anh lạnh lùng phun ra từng chữ
– Không phải là cô yêu tôi lắm sao? Tôi muốn cô phải ở bên tôi cho tới lúc chết! đừng bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ trốn hay là tự tử ở đây, nếu cô còn muốn sống thì ngoan ngoãn mà nghe lời, còn không đừng trách tôi tàn nhẫ – anh khẽ nhếch môi cười rồi quay đi
Anh là đồ tồi!
Hạo Kì bỏ đi không quay đầu lại, đôi môi anh khẽ nhếch một nụ cười, một nụ cười khiến con người ta ớn lạnh.
Và rồi khi cánh cửa kia đóng lại người ta sẽ không còn thấy anh là Vương Hạo Kì lạnh lùng và tàn nhẫn nữa, chút lạnh lùng anh vừa thể hiện chợt tan hết. Anh đâu đủ để làm một người có trái tim sắt đá, thờ ơ! Anh cũng biết khóc,biết đau như bao người bình thường khác.
Hạo Kì đưa tay đấm mạnh vào tường…một dòng máu dài tứa ra từ tay anh, nhưng anh mặc , những giọt lệ nặng nề vương trên hàng mi buồn và đen láy
Anh…xin…lỗi…
Tiểu Mi đưa tay ra ngoài cửa sổ hứng từng giọt mưa, ngoài trời mưa rất lớn, chắc là vì trời đang có bão nên mấy ngày nay Hạo Kì không đến thăm cô được( mong là như thế). Từ lúc vào đây cô chiều nào cô cũng ngồi trước cửa sổ ,ở ngoài kia, các cặp tình nhân thường hay ngồi ở đó, khuôn viên bệnh viện, nhìn họ thật hạnh phúc, yêu nhau bằng một thứ tình cảm chân thành không hề toan tính hay ép buộc, họ trân trọng từng giây phút ở bên nhau chứ không hề như cô và anh, cứ níu kéo, ràng buộc rồi căm ghét đầy đọa nhau để cả hai người cùng rơi vào bế tắc. Hiểu lầm nối tiếp hiểu lầm, tại sao anh không chịu hiểu………………………………..
Cô chủ! Cô đi đâu vậy?- gã vệ sĩ riêng của cô lên tiếng
Đã ai nói với các bạn hiện giờ Tiểu Mi đang bị giam giữ chưa nhỉ?
Tôi ra ngoài hít thở không khí chút!
Nhưng…..
Nhưng sao! Vương Hạo Kì bảo các ông cách ly tôi với thế giới bên ngoài chứ gì, tôi đâu phải là nô lệ của anh ta, tránh ra đi- cô bực dọc
Cô đừng làm khó chúng tôi nữa, trách nhiệm của tôi chỉ là bảo vệ cô thôi
Bảo vệ sao? Nực cười, cầm tù thì đúng hơn, các ông đúng là trung thành thật! trả trách Vương Hạo Kì ra sức nuôi thật nhiều chó săn, không ngờ được nhiều việc thế
……….
Cô nói cái gì vậy?- Hạo Kì đứng đó tựa lưng vào tường
Anh….anh còn nhớ tới tôi nữa sao, tình yêu bé nhỏ của anh đâu rồi?
……………………………
Flashback:
Tiểu Mi ngồi trên giường để y tá băng lại vết thương ình, rồi cô chợt giật mình khi nhớ ra điều gì đó.
Uhm! chị à, cho em hỏi cậu thanh niên hôm trước đưa em vào viện ý? Người nhà cậu ấy còn ở đây không?
Tôi cũng không biết, nhưng cô thử tới phòng 204 xem, biết đâu còn ở đó
Vâng! Em cảm ơn chị
Tiểu Mi mỉm cười, cô muốn gặp và cảm ơn người đã đưa cô vào viện, nhưng thật sự cô không thể nhớ nổi, tại sao hôm ấy cô lại bị thế này.
Cô ngồi trên xe lăn rồi đi thẳng về phía cuối hành lang, phòng của người đó là phòng 204, phòng của cô là phòng 304 có vẻ trùng hợp,cả hai đều là phòng bệnh cao cấp. Cô lăn xe vào thang máy.
Thang máy mở ra, vậy là đã xuống tầng dưới.Đó là phòng 304, cô đi tới cửa phòng rồi đột nhiên chợt khựng lại. Qua tấm kính ở cửa bệnh viện cô nhìn thấy một cặp tình nhân thật hạnh phúc cô gái ngồi trên giường bệnh, còn chàng trai đang cầm một bát cháo nóng bón từng thìa cháo cho cô gái. Thật là hạnh phúc, thật đáng ghen tỵ trên đời này có cặp đẹp đôi thế sao?????????????????????????
Tiểu Mi bật khóc cô lao nhanh xe đẩy ra ngoài, nước mắt rơi, tại sao cô lại khóc thế? Có cái gì đó gần như là ghen tỵ, ghen tỵ với Hồ Thúy Vân. Cô khóc tức tưởi rồi lao xe về phía phòng mình.
-End Flashback
-Cô muốn gì?
– …………………………….
– Muốn ra ngoài phải không? Không muốn ở trong bệnh viện nữa phải không? Vậy thì được rồi, tôi sẽ cho cô toại nguyện.- Anh túm lấy tay áo cô kéo đi.
– Bỏ tôi ra, buông ra Hạo Kì, đau, nghe tôi nói không, đau quá……………….
Bỏ ngoài tai lời nói của cô Hạo Kì vẫn lôi cô kéo ra khỏi đó, chiếc xe BMV đen đỗ trước của bệnh viện. Anh kéo cô vào xe mạnh tới nỗi cô giật người ngã quỵ, cái nắm chặt khiến tay cô gần như mất cảm giác.
Khi cả hai đã ngồi vào trong xe, Tiểu Mi không nói gì. Hạo Kì cũng thế, lạnh như băng. Có đôi khi, im lặng là cách giải quyết tốt nhất, nhưng cũng có lúc, im lặng đồng nghĩa với việc tra tấn và hành hạ nhau. Không khí nghẹt thở, bức bối bủa vây cô và anh.
……………………………………….
Sau tiếng phanh gấp làm cả người đổ nhào về trước rồi dập mạnh ngược ra sau, Tiểu Mi mở bừng mắt. Đây…chẳng phải là nhà cô ngày xưa sao? Khoảng sân này, hồ nước này, cánh cửa này, hành lang này………
-Anh………..
-Ra ngoài – Hạo Kì đóng rầm cửa xe sau câu nói khô khan, Tiểu Mi bước theo sau.
Ngôi nhà rộng lớn không một bóng người, cảm giác lạnh lẽo quạnh hiu tràn ngập. Anh mở cửa căn nhà, lôi cô vào trong.
-Đây không phải là điều cô mong muốn sao……..tôi giúp cô toại nguyện rồi đó……..hãy cứ ở đây mà tận hưởng thiên đường của mình cô đi……………- Ánh mắt lãnh khốc và tàn nhẫn chiếu thẳng vào Tiểu Mi
Hạo Kì quay gót bước đi, khóa sầm cửa lại. Chiếc BMW đã mất hút từ lúc nào, Tiểu Mi vẫn đứng đó với đôi tay buông thõng.
-Anh nói…là thiên đường…thiên đường …là thế này sao….Ha ha- Tiểu Mi dựa vào tay vịn cầu thang từ từ trượt xuống, càng cười lớn thì tim càng đau, nụ cười mang đến nỗi đau đớn khiến trái tim cô như tê dại
-Anh biết không….em thấy mệt mỏi lắm rồi, rất đau! Em có thể bỏ cuộc được không, Hạo Kì?
Đêm
Đồng hồ điểm 12h đêm, trời càng lúc càng gió, tiếng là rơi xào xạc. Một làn gió lạnh thoảng vào khiến Tiểu Mi rùng mình. Cảm giác như có cái gì đó không ổn, cô mở mắt ra và giật bắn mình kinh hãi khi thấy một dáng người đen ngòm trước mặt đang nhìn thẳng vàomình. Ánh đèn le lói từ chiếc đèn ngủ càng làm cho bóng dáng ấy đặc quánh lại và ghê sợ hơn.
Tiểu Mi bị đẩy mạnh xuống giường. Dù cố sức vùng vẫy nhưng dường như mọi thứ âm thanh đều bị màn đêm nuốt chửng. Bóng dáng ấy cúi sát người cô. Đột nhiên mắt Tiểu Mi ánh lên, mùi hương của con người đang trước mặt cô rất quen thuộc. Đôi mắt này, mùi hương này…cảm giác này…….
-Hạo…Hạo Kì! Anh…..Anh muốn gì? Buông…Buông tôi ra!!!- Ra sức vùng vẫy, cô cắn mạnh vào tay Hạo Kì.
-Á….
Cô vùng ra khỏi anh, lao thật nhanh ra ngoài cửa…. Tay phải vừa chạm tới cánh cửa.
-Á! Buông ra? A!- Bỗng nhiên cổ tay cô bị siết mạnh, xương như muốn bị nghiền nát, Tiểu Mi nhíu mày đau đớn.
RẦM!
Bản lề cửa như muốn long ra vì cú sập thô bạo. Đôi tay anh vẫn nắm chặt lấy cô.
-Buông ra! Đau….Á!- Hạo Kì như một con thú điên khát máu xô Tiểu Mi vào tường, Hạo Kì cúi người ép môi trên môi cô.
– Không được………dừng lại đi………… tôi không muốn- Cô nói trong đứt quãng, xen vào là những tiếng nấc.
Hạo Kì khẽ nhếch môi.
-Đêm nay tôi muốn vui vẻ, thay vì một ********, tôi muốn cô.
– …………………..
Anh nói gì? ******** ư…Đột nhiên Tiểu Mi buông thõng tay, ngừng giẫy giụa, chút tự tôn cuối cùng cũng không thể giữ, vậy thì…chống cự làm gì đây……..?
Ngoài kia…ánh trăng như nước…….đêm……..ái muội…….
***
Có cơn gió lạnh mang theo mùi sương sớm – mùa đông đã đến. Tiểu Mi khẽ cựa mình tỉnh dậy rồi lê bước vào phòng tắm.
……..
…………
…………
Khi Hạo Kì tỉnh dậy, Tiểu Mi vẫn nằm cạnh anh…Cô lặng yên nhìn anh, không giật mình khi đôi mắt mãnh liệt chiếu vào mình, cô bình thản nằm quay mặt ra hướng ban công, giọng cô nhẹ như chiếc lá khẽ rơi bên thềm.
-Quá khứ…rất lâu, rất lâu về trước…Vào một buổi sáng chủ nhật đẹp trời…khi tôi tỉnh dậy…bên cạnh tôi mọi người giúp việc đều biến mất……., chạy sang phòng ba mẹ…không thấy ai…chạy xuống bếp….chạy đi tìm khắp nhà nhưng không thấy ai…căn nhà trống vắng và lạnh lẽo không một bóng người…tôi khóc lóc và gào thét nhưng tuyệt nhiên không hề có tiếng đáp lại… chỉ thấy có rất nhiều người đứng ở trước cổng nhà tôi và họ phá sập cổng nhà lao vào…xâu xé, giành giật những thứ đồ có trong nhà tôi, từng thứ, từng thứ một………………………..
