Hai.Name.Vn - WapUpload Số 1 Xtgem
Tối, màn đêm dần bao trùm cả khu biệt thự sang trọng. Tiểu Mi nằm gục trên giường, khẽ rúc mặt vào trong chăn. Đã hơn 7h tối rồi, anh vẫn chưa về…Bóng tối…có ai đó nói rằng ngồi trong bóng tối sẽ cảm thấy an tĩnh và dễ suy nghĩ hơn.
Có tiếng xe ở gara. Tiểu Mi vội nhắm mắt lại vờ như đang ngủ.
Cạch!
Cánh cửa bật ra, một làn gió lạnh thoảng vào, một dáng người nhỏ bé đang nằm cuộn tròn trong căn. Hạo Kì ôm chầm lấy cô từ phía sau. Anh hôn lên tóc cô, hít nhẹ mùi tử đinh hương thoang thoảng.
Anh nhớ em, hôm nay thật dài.
……………
Em ốm sao, sao trông em mệt mỏi vậy!????????
Tại sao anh lại yêu em, Hạo Kì. Em không quá giỏi giang, cũng chẳng quá xinh đẹp, từ nhỏ tới lớn em chưa làm được gì cho anh, sao lại yêu em?
Ai nói anh yêu em nào, anh đâu có nói là anh yêu em bao giờ đâu.- Hạo Kì nháy mắt cười tinh nghịch
Hạo Kì, hôm nay em………………- Cô định nói là hôm nay gặp mẹ anh và nghe câu chuyện của bà, nhưng lời ra đến miệng lại nuốt vào.
Sao vậy!?????????
Em…em…muốn tổ chức đám cưới!??????
Đám cưới!??? Không phải hôm qua em còn kịch liệt phản đối sao? Sao hôm nay lại…..- Hạo Kì ngỡ ngàng
Em muốn tổ chức đám cưới! Càng sớm càng tốt.- Tiểu Mi quả quyết
Em yêu anh đến thế sao?!!!!!- Hạo Kì nhìn cô cười tà mị.
Đồ……… tự kỉ, xấu xí!?????
Tựkỉ, xấu xí mà có người đang nhìn không chớp mắt đấy.
Xì rõ là………………..
Dễ thương phải hông?- Hạo Kì cong môi.
Không “ đồ mặt thộn”- Tiểu Mi tạt ngay cho Hạo Kì một gáo nước lạnh.
Hạo Kì nghiêm nét mặt lại, anh siết chặt bàn tay nhỏ của cô, giọng anh trầm khàn.
Tiểu Mi, dạo này em coi thường anh quá rồi nha!???????
Ơ…Sao? Aaa em sai rồi, em không như thế nữa!- Tiểu Mi la toáng lên chạỵ rầm rập ra khỏi phòng với vận tốc tên lửa.
Chỉ còn Hạo Kì ở lại đó đang ôm bụng cười sặc sụa.
***
Sau bữa cơm tối, Hạo Kì vào phòng sách làm việc! Lúc vào học ở học viện Venus cũng chính là ngày anh vào làm ở tập đoàn,với chức danh tổng giám đốc tập đoàn Venus. Hôm nay cũng vậy, còn 1 đống giấy tờ công văn chưa kí. Đang mải tập trung anh không hay biết có một dáng người nhỏ bé lặng yên mê đắm nhìn mình qua cánh cửa mở hờ…
Tiểu Mi đang định vào tìm người nói chuyện, hỏi xem anh có chuyện gì cần mình giúp không. Mới đẩy nhẹ cửa vào đã bắt gặp một Vương Hạo Kì hoàn toàn “ xa lạ” mà chưa bao giờ cô thấy trước đó. Anh đeo kính gọng đen, ánh mắt sắc bén, thần thái nghiêm túc lại dường như có vẻ thêm phần trầm ngâm tư lự khác hẳn với vẻ ngông nghênh, cường quyền,hay dịu dàng đùa cợt thường ngày…
Đột nhiên chân không thể bước qua ngưỡng cửa ngay trước mắt, cảm thấy người con trai hoàn mỹ kia thật xa vời…Bước chân vô thức lùi lại, một bước, hai bước, ba bước…cô xoay hẳn người đi như chạy ra hoa viên.
Nằm xoài trên chiếc bàn đá lạnh buốt, ngẩng mặt lên nhìn bầu trời đêm đen tuyền như tấm thảm nhung phủ trùm cả thế giới cảm giác ngột ngạt đến khó thở…
Bản chất con người mâu thuẫn là thế, rõ ràng là yêu một người đến phát điên, nhưng lại sợ hãi khi phải đối diện với khó khăn phía trước. Muốn hiểu rõ một con người, nhưng lại hoang mang khi thấy một phần con người thật của họ. Không biết phía trước sẽ dẫn tới đâu, lại cứ cố chấp bước tiếp vào vùng tối ấy chỉ với chút hi vọng tìm chút ánh sáng le lói phía cuối con đường…
Tiểu Mi mông lung nhìn lên không trung, bàn tay với lên như muốn bắt lấy ngôi sao nhỏ trên cao. Hạnh phúc cũng thế, ở ngay trước mắt tưởng chừng như đưa tay là có thể chạm vào, nhưng thứ nắm được chỉ là không khí, vô hình lạnh lẽo.
***
Sáng hôm sau ở cửa tiệm áo cưới.
Ngọc Bích,cô bạn của Tiểu Mi đang chọn lựa kĩ lưỡng từng chiếc váy cưới một, bộ nào cũng thật kiêu sa mỹ miều.
Cậu nghĩ sao Ngọc Bích? Tớ thấy chiếc váy này rất hợp thời và cũng không quá giản dị rắc rối.
Mình cũng thấy vậy, giản dị nhưng rất kiêu xa, nó cũng rất hợp với màu da trắng hồng của cậu.
Một lúc sau
Cô và anh cùng bước ra, thật sự quá đẹp, đẹp đến nỗi không tính từ nào có thể tả được. Đẹp đến nhân viên bán hàng cùng tất cả mọi người có mặt trong cửa hàng đều tròn mắt ngạc nhiên.
Một đôi nam thanh nữ tú.
Giống hệt kim đồng ngọc nữ.
Sao trên đời lại có những người đẹp như vậy nhỉ?
Anh! Em cũng muốn được như cô ấy
………
Xinh nhỉ?
Uhm… chồng cũng đẹp lắm- cô ngại ngùng đỏ mặt.
Thiệt không đó!??? Chồng biết mà, chồng mặc cái gì cũng đều đẹp cả.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng có cách điệu bằng những đường gấp trên vạt và tay áo đầy nghệ thuật. Chiếc cà vạt màu đen được may liền với cổ áo. Đôi chân dài ( 1m86 chứ có ít đâu) khiến cho dáng quần mặc càng đẹp kết hợp với đôi giày da bóng loáng, với cái áo vest đen dài. Nhìn Hạo Kì chẳng khác nào một hoàng tử vừa bước ra từ trong thế giới cổ tích.
Còn cô, đang ngượng nghịu trong bộ váy cưới màu trắng tinh khôi, một vẻ đẹp rạng ngời, đẹp đến mức trong tiệm áo cưới ai cũng phải khen rằng cô là một người con gái hoàn mĩ. Một cặp đôi hoàn hảo.
***
Tiểu Mi ngồi bên cửa sổ tay mân mê từng cánh hoa tử đinh hương nhỏ, sao mùi hương của nó lúc nào cũng thật dễ chịu vậy nhỉ?
Tiểu Mi em ở đâu vậy!- Tiếng Hạo Kì vọng lên từ lầu 1.
Em xuống ngay đây!- Tiểu Mi luống cuống tuột khỏi cửa sổ, bỗng dưng tay cô va phải chậu tử đinh hương.
“ Á!!!”, chậu hoa vỡ nát, mảnh chậu vỡ cứa vào tay cô, giọt máu đỏ tươi rơi trên cánh hoa…
Điềm báo…- Tiểu Mi sợ hãi run bần bật, quên cả máu đang chảy.
TIỂU MI! Em làm đang làm gì hả.- Hạo Kì chạy lên lầu tìm cô miệng gắt ầm lên vì thấy cô chưa xuống, bắt gặp cảnh tượng này, anh lao đến nắm chặt bàn tay đang chảy máu không ngừng.
Anh….Tiểu Kì….Tiểu Kì dập nát rồi làm sao đây…Em…Chính em đã đẩy rớt nó…Hưc…em..hưc…
…………………
Anh nhanh chóng kéo cô vào phòng tắm ngâm bàn tay bị thương vào nước nóng, anh nhìn cô lo lắng.
Vỡ rồi thì thôi, em mua chậu khác cho anh là được! Nín đi, ngoan!- anh mỉm cười dịu dàng, xoa xoa mái tóc mềm trấn an cô.
Sau khi rửa sạch vết thương Hạo Kì sang phòng sách lấy hộp sơ cứu, lúc vào lại phòng anh thấy Tiểu Mi đang ngồi lặng yên bên mép đệm, cúi gục đầu nhìn vết thương rớm máu, nhìn cô như thế bỗng nhiên lòng anh dấy lên một nỗi sợ hãi vô hình, thân ảnh nhỏ bé ngay trước mặt anh sao chơi vơi, mơ hồ….
Anh tiến lại khuỵ chân ngồi xuống, băng bó vết thương cẩn thận xong đẩy hộp sơ cứu sang bên, anh ngước lên nhìn cô.
Tiểu Mi, nhìn anh này!
…..- cô chầm chậm ngẩng nhìn anh.
Ngày mai, chỉ ngày mai thôi, chúng ta sẽ kết hôn, mà sao…Em đang nghĩ gì vậy.
…..Em cũng không biết nữa! Em sợ, sợ lắm, chưa bao giờ em cảm thấy sợ như lúc này…hu hu…em xin lỗi anh, xin..hưc…lỗi…Hạo Kì…
Thôi, thôi nào nín đi, có thế thôi mà cũng khóc, nè mai làm cô dâu rồi đó, khóc nhiều, mắt sưng húp lên, người ta không biết lại tưởng anh bắt nạt em.
.
.
.
Anh à, tối nay em nằm cạnh anh được không!???- Càng về sau cô càng lí nhí không nói lên lời
Em nói gì cơ, anh nghe không rõ.
Em nói là…tối nay, em nằm cạnh anh được không?
Anh nghe không rõ, em nói lại đi……..
Anh không nghe thì thôi, em đi đây.
Tiểu Mi hậm hực bỏ về phòng, thì bị anh kéo lại,ôm chặt lấy cô.
Hạo Kì, nói yêu em đi, anh chưa nói yêu em bao giờ.
Ngày mai, tại lễ đường anh sẽ nói!!!
Ngoài trời tối đen như mực, cơn gió đêm rít qua từng khe cửa, đám đất cát bị gió thổi bay tứ tung, cây Tử đinh hương lăn lóc một góc lan can và mấy mảnh sứ vỡ đập vào nhau canh cách. Giọt máu đã khô trên nền đá như nhuốm đỏ cả trời bi thương…Đau thương đến chết…4 từ đủ hình dung cho ngày mai và tương lạisắp tới?
Sáng hôm sau
Phía trong lễ đường:
Em bình tĩnh cái coi! Làm gì mà giống như chuẩn bị lên pháp trường vậy, cười cái xem nào, cứ nhăn nhó thế.
Nhưng mà… em run quá!
Run cái gì mà run, bĩnh tĩnh đi, đến lúc trao nhẫn cẩn thận không đánh rơi nhẫn là mất mặt lắm đó! À để anh đi lấy nước cho em.
Anh à…nói yêu em đi….- Cô ôm chặt lấy anh.
Em sao vậy hả, sao từ tối hôm qua tới bây giờ toàn nói những điều lạ lùng ?- Giong anh hơi khó chịu.
Anh à, chỉ lát nữa thôi chúng mình sẽ là vợ chồng phải không anh?
Ừ!- Anh gỡ cô ra, hôn nhẹ lên trán rồi bước ra bên ngoài.
Anh à…đừng hận em…em yêu anh nhiều lắm…em xin lỗi Hạo Kì!
Flashback:
Đồng hồ điểm 8 giờ sáng, khách khứa đã đến đông đủ, Tiểu Mi ngồi phía trong lễ đường, cô đưa tay chỉnh lại mái tóc, thì một giọng nói trầm ấm từ phía sau vang lên.
Huyền Mi, hôm nay em thật xinh đẹp.
Cô lập tức quay người lại, thì ra là Thanh Tùng.
Dạ, cảm ơn anh Thanh Tùng.
Mi à, dạo này em có còn liên lạc với ba em không?
4 năm nay em không còn biết tin tức gì về ba nữa rồi, mà sao vậy anh!
À không có gì, anh thấy lạ khi có một bức thư gửi đến kèm theo một chiếc nhẫn, mà tên người gửi đến lại chính là tên ba em.
Thật sao? Anh có mang nó không, đưa cho em.
Không có gì đâu, chắc là có gì nhầm lẫn thôi.- Thanh Tùng xua tay.
Anh, đưa nó cho em đi, được không?- Cô nhìn anh ánh mắt van lơn.
Thôi được rồi! Đừng nghĩ gì nhiều nhé!- Anh đưa cho cô một bức thư.
Tiểu Mi run rẩy đón lấy bức thư từ tay Thanh Tùng rồi mở nó ra. Dòng chữ đầu tiên khiến cô như nghẹt thở.
Thương gửi Huyền Mi, con gái yêu của ba!
Bao lâu nay không thể tới thăm con được, ba thật sự xin lỗi con, ba biết là một người ba tồi, ba đã không thể làm tròn trách nhiệm là chăm sóc con, Huyền Mi!!! Trước đây, ba đã từng tự hứa với lòng mình rằng sẽ để mẹ con được sống trong hạnh phúc, không để mẹ con phải rơi thêm một giọt nước mắt nào vì ba…Nhưng, ba không làm được…. Huyền Mi, con à! Con có thể ghét bỏ hay căm hận ba, vì ba là một người ba bất tài vô dụng, hèn nhát đến mức phải bỏ lại mẹ con, người mà ba yêu nhất trên đời, và bỏ lại con đứa con gái bé bỏng ngây thơ tội nghiệp, l& là cả thế giới của ba… Nhưng ba chỉ mong con biết một điều, rằng dù ở nơi đâu ba vẫn sẽ luôn dõi theo con, luôn bên cạnh con…Vì ba…ba yêu thương con hơn tất cả mọi thứ trên đời này.
Con à, ba sẽ đi xa một thời gian, trước khi đi, ba muốn gặp con. Ba chờ con ở căn nhà xưa kia gia đình mình từng sống ba sẽ bay vào lúc 10h sáng thứ 7 tuần này, con hãy đi một mình hoặc cùng với người đáng tin cậy nhé. Ba mong con!!
Hà Vương Hoàng-
Tiểu Mi sừng sờ, lá thư trên tay cô đã rơi xuống đất từ lúc nào, nước mắt tuôn rơi. Đúng rồi, đó chính là nét chữ của ba, chiếc nhẫn đó chính là chiếc nhẫn của mẹ cô.
– Huyền Mi, em sao vậy?- Thanh Tùng chạy tới đỡ lấy cô, trước khi cô ngã quỵ.
– Anh à, em phải làm sao đây, em biết làm gì bây giờ??????????????
– Bức thư này là thật sao?
– …….
– Mi à, em nhớ ba lắm phải không?
– Uh!- Cô gật đầu
– Vậy thì, theo anh, em nên đi gặp ba đi, Hạo Kì sẽ hiểu cho em mà, đi gặp ba rồi về nói cho Hạo Kì vẫn chưa muộn đâu, Hạo Kì yêu em mà, nó sẽ thông cảm thôi.
– ……………………
– Nếu đi, thì lát nữa anh tới đưa em đi
( End Flashback)
***
Đồng hồ điểm 9h sáng
-Cô dâu của chúng ta đâu rồi, mọi người,cô dâu của chúng ta đi đâu rồi.
Tiếng một cô nhóc tầm 16, 17 tuổi gào lên.
Mọi người nháo nhào lên tìm cô ,mọi ngóc ngách xó xỉnh trong khách sạn, nhưng không thấy.
***
Tại gara ô tô của khách sạn.
– Em xong chưa, mau lên, đội mũ vào, che mặt đi- Tiếng Thanh Tùng thúc giục.
– Đây, em xong rồi.- Tiểu Mi bước ra từ phòng thay đồ dành cho lễ tân khách sạn
– Ổn rồi, chúng mình
đi thôi- Thanh Tùng nắm lấy tay Tiểu Mi kéo cô ra chiếc xe Audi bạc.
– Buông cô ấy ra- Một tiếng hét kinh thiên động địa vang lên.
Tiểu Mi quay lại, Hạo Kì đứng đó ngay trước mặt cô và Thanh Tùng, đôi mắt của anh như có lửa cứ nhìn chằm chằm về phía Tiểu Mi và Thanh Tùng.
-Có nghe thấy không hả? Buông tay ra ngay- Hạo Kì lao đến túm lấy cổ áo Thanh Tùng.
“ Bốp”
Nắm đấm của Hạo Kì rơi thẳng vào mặt Thanh Tùng.
– Thanh Tùng!- Tiểu Mi hoảng sợ hét lên. Cô vội vàng chạy tới đỡ anh dậy.
– Em làm gì ở đây? Quay về lễ đường đi.- Hạo Kì nhìn cô bình tĩnh, bình tĩnh một cách kì lạ. Cô bối rối nhìn anh
1s…………….20s
Một đám người chạy tới
– Đi thôi Mi!- Thanh Tùng kéo tay cô ra chỗ chiếc xe Audi bạc. Tiểu Mi mím chặt đôi môi quay lại nhìn Hạo Kì.
– Hạo Kì à! Em xin lỗi….
Hạo Kì đứng yên đó, đôi chân anh đổ sụp xuống nền đất. Giong anh nghẹn lại.
-Em đứng lại đó cho anh…Nếu em đi với thằng khốn đó thì đừng bao giờ nhìn mặt anh nữa
Nhưng anh chỉ thấy bóng cô tiến về phía trước, cô quay lưng lại với anh.
– Đồ ngốc kia. Đứng lại đó cho anh!!!
– ……………………
– Đồ ngốc! Đứng lại cho anh!!!
-Đồ ngốc!Đứng lại cho anh!!!- Giong anh nhỏ dân nhỏ dần
….
Anh cô đơn đứng đó
Bóng anh đổ sụp xuống nền
Anh lạnh lùng nhìn cô
“ Nếu em đi với nó, đừng bao giờ nhìn mặt anh nữa”
Tuy nhiên…
Cô vẫn rời khỏi đó cùng Trần Thanh Tùng…
…
Cánh cửa lễ đường mở ra…hai bên toàn là người, những ánh mắt chúng phúc từng nụ cười mãn nguyện…Nhưng nụ cười tắt ngấm chỉ ngay sau đó. Những tiếng xì xào bắt đầu vang lên.
– Cô dâu đâu rồi?
– Sao chú rể vào có một mình thế?
– Có chuyện gì xảy ra rồi sao?
Hạo Kì bình tĩnh bước từng bước vào trong lễ đường, khuôn mặt anh lạnh lùng không biểu lộ chút cảm xúc. Anh bước lễ đường bên cạnh vị cha già phúc hậu rồi chậm rãi nói.
-Do có một vài rắc rối nhỏ với cô dâu của tôi, nên đám cưới của chúng tôi sẽ hoãn lại. Rất xin lỗi quý vị và mong quý vị thông cảm cho sự sơ suất này của tôi.
Những tiếng ầm ĩ lộn xôn lại vang lên. Mọi người bất ngờ trước đám cưới kì lạ này. Moi người dần tản ra về hết.
Hạo Kì cũng bước ra khỏi lễ đường. Anh lái xe đến vũ trường, anh nốc rượu liên tục từ li này đến li khác.Phẫn nộ, tức giận, điên tiết, lòng tự trọng của một thằng đàn ông bị xúc phạm ghê gớm.
Hạo Kì rời khỏi vũ trường, trời đổ mưa tầm tã, cơn mưa lạnh buốt không xoa dịu cơn giận trong anh màhình như càng làm anh điên tiết. Anh lái xe về nhà. Quản gia Kim ra mở cửa cho anh
– Thiếu gia!
– Sao?
– Vân tiểu thư đang đợi cậu trong nhà
– Tôi biết rồi.
Anh chậm rãi bước vào, Thúy Vân đang ngồi trong phòng khách, từ tốn đưa li trà lên miệng hớp một ngụm.
– Em về nước từ khi nào thế?
– Chào Hạo Kì, lâu lắm rồi không gặp, đám cưới thế nào cô dâu đâu rồi, anh chắc là hạnh phúc lắm đây.
– Nếu em đến đây để nói chuyện đó thì làm ơn về cho, anh mệt, không tiếp em được đâu.
Ả chợt cười lớn.
– Con nhỏ bần tiện đó, có tầm ảnh hưởng lớn tới anh thật, vừa nhắc đến nó mà anh đã mất bình tĩnh rồi, đây đâu phải phong thái của thiếu gia Vương Hạo Kì đâu!
– Em muốn gì!
– Em muốn giúp anh, không phải anh yêu con đó sao, vậy mà nó dám bỏ anh, đúng là không biết thân biết phận. Vậy thì sao anh phải buồn, phải đau khổ như vậy, người đáng và phải chịu đau khổ là nó chứ không phải anh.
– Nhưng không sao, còn có em mà, em yêu anh nhiều lắm, nên em sẽ giúp anh trả thù, đừng buồn nữa Hạo Kì của em.- Thúy Vân ôm lấy Hạo Kì, cảm nhận được đôi vai anh đang run rẩy, anh đứng không còn vững nữa.
– Anh xin lỗi, anh sai rồi, hãy tha thứ cho anh.- Anh run rẩy tựa vào vai Vân
– Anh không cần xin lỗi đâu, cưới người mình yêu thì có gì là sai chứ, nói thế không sợ “ cô ấy” buồn sao?
-Cô ta …………từ bây giờ cô ta chẳng là gì của anh cả, anh chẳng còn yêu thương gì cô ta nữa, Vân à, hãy tin anh, anh sẽ cắt đứt hết quan hệ với cô ta. Bây giờ anh chỉ còn em thôi, xin em, tha thứ cho anh. Anh là thằng ngu, thằng tồi, anh đã phản bội em, xin em, cho anh một cơ hội.
-Không thể như vậy được, cô ta làm anh đau như vậy, thì làm sao anh có thể tha thứ cho cô ta được. Anh phải khiến cô ta đau khổ, đau khổ hơn anh gấp vạn lần, phải để cô ta sống không bằng chết.
-Ý em là………………..
Ả nhìn anh cười thâm hiểm.
-Vương Hạo Kì, anh và nó đã làm đám cưới rồi phải không, thế thì từ bây giờ nó thành “ con rối” của anh rồi……. anh muốn trả thù lắm phải không, vậy thì em sẽ giúp anh trả thù.
Hạo Kì mỉm cười chua chát, tâm trạng của anh lúc này thật tồi tệ, lòng tự trọng bị tổn thương ghê gớm. Từ trước đến giờ chưa ai dám đối xử với anh như vậy, kẻ đó là ai, cũng phải chết, cho dù đó là Tiểu Mi.
Chiếc audi bạc lao thật nhanh trên giao lộ vắng người,, Tiểu Mi cảmthấy không khí thật ngột ngạt và bắt đầu khó hiểu với thái độ của Thanh Tùng, từ lúc lên xe anh như biến thành mộtcon người khác hẳn, trước giờ chưa bao giờ cô thấy anh như lúc này.
-Anh à, sắp đến nơi chưa?- Tiếng nói cất lên phá tan bầu không khíim lặng đến nặng nề.
-…………….
-Anh à………….- Cô lén ngước nhìn anh mong chờ một câu trả lời đáp lại.
-…………………………- anh vẫn im lặng với cô. Đôi mắt anh tư lự nhìn về phía trước.Tiểu Mi cảm nhận anh đang trongmột trạng thái tâm lý đặc biệt, có cái gì cứ như đang đấu tranh lẫn nhau, tiêudiệt lẫn nhau trong suy nghĩ của Thanh Tùng, đôi mắt sâu hun hút với những tianhìn quyệt ngang đan chéo nhau như lưới nhện. Cô trợn mắt nuốt nước bọt……………………
Tiếng phanh xe gấp…. Tiểu Mi giật nảy mình về phía trước.
-Xuống xe đi!- Thanh Tùng nói.
Tiểu Mi xuống xe, bước chân cô khựng lại khi nhìn khung cảnh trướcmắt. Một khu nhà hoang rộng lớn giữa cánh đồng hiu quạnh.
-Đây…đây là đâu. Ba em đâu. Anh đưa em đến đâylàm gì hả????????????- Tiểu Mithét lên một cách hoảng loạn.
-…………….- Thanh Tùng nở một nụ cười đáng sợ, Tiểu Mi quay sang nhìnanh, đôi mắt cô khi nãy còn đỡ đẫn.trong chốc lát nó ánh lên cái nhìn đầy giậndữ.
-Tại sao. Tại sao, anh lừa t………..
Chưa kịp nói hết câu Thanh Tùng đã hất tay cô ra ẩn mạnh cô vàophía trong căn nhà………..Tiểu Mi mất đà té mạnh về phía trước, quá sức bất ngờtrước phản ứng của anh. Cô quay lại lại nhìn anh đầy căm hận.
-Em nghĩ tôi muốn làm thế này lắm à. Em nghĩ tôi muốn thế này lắmsao. Nhưng phải làm sao bây giờ, khi người em chọn là thằng Hạo Kì chứ không phảilà tôi……….Em nói cho tôi biết đi, nói tôi biết tôi phải làm sao đi.- Thanh Tùnggần như mất hết bình tĩnh
Tiểu Mi cúi đầu im lặng, nỗi sợ hãi đã lên đến đỉnh điểm.
– 10 năm, 10 năm tôi ở bên cạnh chăm sóc cho em, lo lắng cho em, làmtất cả vì em vẫn không thể nào khiến em quên đi thằng đó, em………………….- ThanhTùng dần ngã quỵ
Tiểu Mi cố nén lại tiếng thở dài, nhìn Thanh Tùng trong đau đớn.
Flash back
Trong đêm tối một cô gái nhỏ xoa xoa hai lòng bàn tay vào nhau, côkhẽ nhíu mày lần mò trong bóng tối để tìm một vật. Cô bé cầm tìm một tấm ảnh, mộttấm ảnh nhàu nát và bị vo viên giống như những thứ giấy rác thường bị người taquăng vào sọt rác. Trong bóng tối , côbé không thấy gì cả. Đôi mắt cố gắng mở to hết sức, bàn tay cố gắng mò mẫm đếntừng góc khuất. Nhưng vô vọng. Cô ngồi thu mình lại một góc, khoanh tay lại chiếcgối, và cô khóc nức nở.
Đêm đã về khuya. Tiếng kim đồng hồ chậm rãi kéo lê khoảnh khắc củathời gian. Ngày mới được chào đón một cách không vội vã. Đêm dài. Cô gái nhỏ ngồiđó, cô đơn và tủi hổ
“Tạch”
Đèn bật sáng. Cô gái nhỏ giật mình. Cô nhìn ra phía cửa, một ngườiphụ đang đang nhìn cô chăm chú. Khẽ giật mình, cô bé cố gắng nín thở.
-Giờ này còn chưa ngủ? Lên giường ngủ!
Câu nói không quá to nhưng đủ làm cô bé run người. Cô sợ hãi, caumày lại và mím chặt môi. Bàn tay bám vúi lấy thành ghế, lật đật đứng dậy làmtheo mệnh lệnh của người phụ nữ ấy. Bà ấy đứng ở ngoài cửa, đôi mắt sáng quắc,nghiêm nghị. Đó là một mệnh lệnh, luôn luôn là mệnh lệnh.
“Tạch”
Đèn tắt, cánh cửa gỗ đóng sầm lại. Người phụ nữ khuất dạng sau khoảnhkhắc ấy. Cô gái nhỏ không tài nào chợp mắt cô mơ hồ nhìn ra ngoài của sổ nơimuôn vàn ngôi sao lấp lánh. Cô ao ước một điều gì đó viển vông xa vời. Cô béluôn không thôi hy vọng, không thôi tin tưởng…nhưng có vẻ càng hy vọng, càngtin tưởng thì cô lại càng thấy cuộc sống quanh mình xám xịt. Nhất là khi cô bébị ném vào đây, một trại trẻ mồ côi tồi tệ nhất thành phố.
Người phụ nữ lúc nãy chính là viện trưởng mồ côi này. Mỗi đêm bà ấyđi khắp các phòng trong viện mồ côi để kiểm chắc chắn rằng lũ trẻ đã ngủ hết.Chỉcần viện trưởng bước vào là cô bé biết mình sẽ phải ngoan ngoãn nằm trêngiường, vờ nhắm mắt và vờ đang thở để đi vào một giấc ngủ ngon.Điều đó thật mệt mỏi. Cô vẫn cố tìm một bức ảnh. Có vẻ như nó bị voviên và ném vào một xó xỉnh nào đó trong viện mồ côi này. Cô đã bắt đầu tìm từxung quanh căn phòng bày nhưng không thấy.Đó là bức ảnh cuối cùng của mẹ. Tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong đêm tối.
-Con kia!!! Mày không ngủ thì để cho người khác ngủ.- Một đứa trongđám cô nhi lên tiếng.
Cô bé cắn môi ngăn lại tiếng nấc, cố nhắm mắt lại để quên đi sự thậtđau lòng này, nhưng chắc là không thể được.
***
Ngày qua ngày
Cô bé vẫn sống cuộc sống như vậy, thậm trí còn có phần thê thảmhơn. Khi xung quanh không có nổi một người bạn. Càng ngày càng tệ, cô sống vậtvờ như một cái bóng trong cô nhi viện đói, rét, cô độc. Mọi thứ sẽ vẫn như vậynếu không có một ngày.
Anh xuất hiện như một thiên thần, kéo cô ra khỏi vũng lầy đau khổđó. Anh chính là ân nhân của cô, người mà cô sẽ mang ơn suốt đời.
