Hai.Name.Vn - WapUpload Số 1 Xtgem
Cạch! Anh trở lại với tuýp thuốc mỡ trên tay.
Tiểu Mi giật thót mình ngồi dậy < Hạo Kì cũng chẳng khác cô là mấy>
–
-Ngồi yên đó – Hạo Kì đột ngột ra lệnh.
–
-Làm gì vậy??????
–
-Ngồi yên đi
Hạo Kì đăm chiêu ngồi khuỵ xuống trước mặt Tiểu Mi, một tay anh cầm tuýp thuốc mỡ một tay nâng cằm cô lên…ngắm nghía!
–
-Anh làm gì thế???- Tiểu Mi thắc mắc
–
-Đã bảo là ngồi yên đi rồi mà!
Thế là cô đành nín thing. Sau vài giây nhìn qua ngắm lại cái mặt sưng tấy do bị mẹ anh “bạo hành” của Tiểu Mi, anh thả nhẹ cằm cô xuống, lấy tuýp thuốc mỡ ra thoa lên mặt cô một cách nhẹ nhàng nhất. Tiểu Mi thích thú nhìn chằm chằm vào gương mặt của Hạo Kì, trông anh thật đáng yêu, đôi mắt tập trung cao độ, cặp lông mày hơi nhíu lại trên vầng trán cao tinh nghịch. Hạnh phúc không phải thứ gì đó quá xa xôi…hạnh phúc với cô đơn giản chỉ là được mãi như thế này…được ở bên cạnh Hạo Kì…được anh chăm sóc…như thế đã mãn nguyện lắm rồi
Mải ngắm nên cô không để ý anh đã ngẩng mặt lên nhìn mình từ hồi nào. Tiểu Mi bối rối cúi gầm mặt xuống, lấy hai tay xoa xoa vào nhau môi mím chặt……Thật là khổ tâm khi cứ phải xấu hổ trước mặt Hạo Kì như thế này……..
–
-Đúng là đồ ngốc- Hạo Kì lấy tay cốc nhẹ vào trán Tiểu Mi rồi mỉm cười đứng dậy.
–
-Anh đi đâu vậy?- Cô bật tiếng hỏi khi thấy anh vội đứng dậy.
–
-Đi vệ sinh!- Hạo Kì ngoảnh mặt đầy khó hiểu nhìn Tiểu Mi và câu hỏi “ từ trên trời rơi xuống” của cô.
Tiểu Mi cứng họng, cô thấy mình thật vô duyên nên cô đành tự xử bằng cách đập đập cái gối vào đầu mình.
…………………………………
–
-Mình đi ăn tối đi, anh muốn ăn ngoài.- Hạo Kì hứng thú đề nghị
–
-Muộn rồi, trời còn đang mưa nữa, em không đi đâu, lười lắm- Tiểu Mi lười nhác.
–
-Không được, nhất định phải đi
–
-Không, đã bảo là không đi rồi mà!
Cứ thế kẻ lôi người kéo, kết quả là cô đang ngồi đây, cạnh anh, trên chiếc BMV đang chạy với vận tốc 120 km/h. Sợ đến tim muốn nhảy ra ngoài luôn.
Sau mấy mươi phút hồn vía lên mây, lúc tỉnh lại Tiểu Mi ngỡ ngàng khi thấy mình đang ngồi trên sân thượng một tòa khách sạn sang trọng. Xung quanh được bài trí với đèn chùm, tường nước, cây cảnh, cảm giác thanh nhã êm dịu khiến người ta không khỏi thích thú.
–
-Hai vị dùng món gì ạ?- Nữ bồi bàn mang menu đến, lịch sự mời order mà mắt sáng hơn đèn pha ô tô nhìn Hạo Kì.
Gương mặt anh lạnh lùng, nét cười hờ hững, nhàn nhạt nhưng cũng vô cùng tao nhã lịch sự:
–
-Hai phần bít tết, loại 4-6 và rượu vang đỏ.
Đợi bồi bàn đi rồi Tiểu Mi thao láo mắt hỏi:
–
-4-6 là kiểu gì?
–
-4 phần chín- anh kiên nhẫn trả lời.
–
-Em chẳng thích ăn đồ tây gì cả, nó có gì ngon đâu, lại còn phải dùng dao nĩa nữa chứ! Em thà ăn gà rán, khoai tây chiên còn ngon hơn- Kẻ được ăn ngon lại không ngừng phàn nàn.
Suốt bữa ăn Hạo Kì tỏ ra là một quý công tử chính hiệu, thao tác gọn nhẹ, ăn uống từ tốn trong khi tình yêu của anh gặp rắc rối với dao nĩa Tây. Thế nên cô muôn phần cảm động khi anh nhẹ nhàng cắt bít tết ra từng phần nhỏ và đặt trước mặt cô.
–
-Ăn đi em, ăn ập vào – giọng anh khẽ châm chọc, anh đúng là xấu xa, muốn chọc người ta nuốt không trôi mà……………
……………………………………
Trong khi chờ Hạo Kì lấy xe, đột nhiên Tiểu Mi lại phấn khởi muốn đi chợ đêm. Phải rồi, cô đã từngmong ước được hẹn hò cùng người yêu mình ở đó.Đêm nay thời tiết thật tốt, mưa đã tạnh gió hiu hiu mát, quá tuyệt vời cho1 buổi tối hẹn hò.
Két! Chiếc BMVdừng sát bên, Tiểu Mi không có ý vào xe mà vẫy vẫy muốn Hạo Kì ra ngoài.
–
-Em không muốn về, mình đi chợ đêm đi.
–
-Được! Em muốn trung tâm thương mại nào- Hạo Kì hồn nhiên hỏi
–
-Đồ lắm tiền, giữ đấy gối đầu ngủ đi.Em muốn đi chợ đêm- cô xị mặt vòi vĩnh, nắm ống tay áo anh lắc lắc, mắt long lanh mong đợi.
Có ai nói với các bạn là anh không có sức mạnh từ chối cô bé đáng yêu này chưa nhỉ? Sự thật là anh thua cô rồi…
Chợ đêm giờ này bắt đầu nhộn nhịp với hàng quán ăn bốc khói nghi ngút, đủ thứ quần áo, đồ mĩ nghệ , cây cảnh…Các cặp đôi vui vẻ tay trong tay dạo chợ. Nhưng cách đó không xa, Vương đại thiếu gia nhíu mày, nhăn mặt tỏ vẻ không quan tâm.
–
-Vào đây á, nhàm chết đi được!
Tiểu Mi bặm môi, kéo chặt tay anh
–
-Không! Phải đi, vui lắm, đi mà, em năn nỉ đấy! Đi đi anh muốn gì em cũng chịu
–
-Thật không?- Tia ái muội xẹt qua ánh mắt sáng rực, Hạo Kì nhướn mày, nhếch mép cười hỏi
Đứa trẻ ham chơi bị chợ đêm quyến rũ đến mờ cả mắt, ngô nghê gật đầu lia lịa.
–
-Thật!
Hà Huyền Mi, cô sẽ phải hối hận đến chết vì khoảnh khắc ham vui nhất thời này……
–
-Vậy thì đi thôi- Hạo Kì đút tay vào túi quần nhàn nhã tiến vào chợ.
–
-Sao tự nhiên anh ấy hứng khởi quá vậy ta? Thôi kệ, hi hi! – Tiểu Mi cười toe toét chạy theo khoác tay người yêu hí hửng đi vào chợ.
Bên trong rất nhiều hàng quán, mắt cô sáng lóa, nhìn ngó soi mói đến rớt cả tròng ra ngoài, gặp gì cũng muốn ăn, thấy gì cũng đòi mua. Đến cửa hàng quần áo, tầm mắt tia loạn xạ bỗng đứng hình tại một cặp áo len đôi màu xanh lục với họa tiết nhẹ nhàng. Một cô nhóc cầm ô đứng trong làn mưa bụi mắt tròn hướng đến cách đó không xa, dưới tán cây, chàng trai tĩnh lặng vươn tay đón cơn gió thổi cuốn theo làn mưa bụi……
–
-Anh, mua đi, nhất định phải mua, mình cùng mặc.
–
-Thứ đồ rẻ tiền, họa tiết thì nhí nha nhí nhố này. Muốn anh mặc- quả nhiên đó là đáp án điển hình của Hạo Kì.
–
-Không mua em nhất quyết không về- Tiểu Mi vênh mặt thách thức anh.
–
-Được, anh về trước lát nữa em đi bộ hay bắt taxi về nhá- Hạo Kì vắt áo khoác ngược qua vai, rồi bước đi. Nhưng mới bước được mươi bước đã nghe thấy những âm thanh cợt nhả ngứa tai từ sau vọng đến.
–
-Wow, cô nhóc đáng yêu quá, nhóc đi một mình sao?
Anh quay ngoắt người, tên thối tha chán sống nào đó, trông người như củ tỏi đang sờ mặt cô.
–
-Này, biến ngay nếu không muốn chết- bàn tay thô ráp bóp chặt cổ tay gã lạ mặt. Trong lời nói toát ra hơi thở lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh khiến người ta không khỏi run sợ. Tên “củ tỏi” tái mặt lủi đi mất, anh quay sang Tiểu Mi.
–
-Về ngay hay muốn anh vác về?
Đôi mắt to tròn long lên, từ từ mọng ứ nước, trông dáng vẻ ủy khuất mếu máo, lòng anh thắt lại. anh trùng mắt.
–
-Được rồi, anh mua…………
–
-Hức…phải…hức…mặc nữa cơ- Tiểu Mi được một tấc lại lấn tới một thước.
–
-Anh sẽ cân nhắc!
–
-Chủ quán, gói cặp áo kia- Hạo Kì thanh toán xong là lúc Tiểu Mi vui mừng trở lại, cười tít mắt kéo anh sang hàng cây cảnh
Tiểu Mi dừng lại trước kệ bày hoa Tử đinh hương. Đủ loại đủ hình dạng,hương thơm vô cùng tinh tế, và quyến rũ. Tiểu Mi nâng lên một chậu nhỏ, những bông hoa màu tím đẹp đến mê mẩn lòng người. Lần này cô không đòi anh mua nữa mà tự trả tiền
Hạo Kì đang ngẩn ngơ ngắm nhìn mấy chậu hướng dương.
–
-Anh thích hoa hướng dương sao?
–
-Mới đây thôi.
–
-Tại sao?
–
-Rất giống nụ cười của ai đó
……………………
Cả 2 ra khỏi chợ, lúc này Hạo Kì mới để ý, Tiểu Mi đang ôm một chậu Tử đinh hương nhỏ trên tay.
–
-Em mua lúc nào vậy?
–
-Tặng anh nè, tên nó là Tiểu Kì- cô dúi vào tay anh
Anh luôn nhận được những món quà đắt tiền nhưng giây phút này, một chậu Tử đinh hương nhỏ đủ để khiến anh nâng niu như vật báu. Áo khoác rơi xuống đất, Hạo Kì kéo tay ôm Tiểu Mi vào lòng, tiếng “ cảm ơn em” khẽ vang bên tai….
–
-Đi! Anh cũng muốn tặng em một thứ.
Anh chở cô đến một cửa hàng đá quý sang trọng. Nhìn quy mô tòa nhà trước mặt Tiểu Mi nhũn cả người, giật giật vạt áo Hạo Kì.
–
-Anh đừng nói những thứ ở đây bằng với giá chậu Tử đinh hương vừa rồi đấy? Thà anh mua tặng em chục chậu hoa hướng dương còn hơn……….
–
-Vào đi!- người không thích nói nhiều như Hạo Kì, hành động điển hình, anh nắm chặt tay Tiểu Mi kéo vào.
–
-Vương thiếu gia!- nhân viên tiếp tân lễ phép cúi đầu chào, ánh mắt ái mộ.
Cả hai vào phòng trưng bày, anh ấn cô ngồi xuống. Giám đốc cửa hàng tận tay tiếp vị khách quan trọng. Người phụ nữ trung niên hồ hởi, cười đon đả.
–
-Vương thiếu gia ghé cửa hàng, phải chăng vì món quà cậu thiết kế?
–
-Đúng mang nó ra đây!
Chiếc hộp hình trái tim bọc vải nhung màu huyết dụ vừa mở ra, Tiểu Mi mắt mở to đến cực đại, đơ cả người không biết nói gì.
Trong hộp là một chiếc nhẫn nhỏ có mặt trái tim nhỏ đính viên đá màu xanh sapphire, chiếc nhẫn bạch kim trên là viên đá sapphire được khắc chạm vô cùng tinh xảo, chất liệu pha lê trong suốt lấp lánh, đường nét vô cùng tinh tế mềm mại.
Chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra Tiểu Mi chợt thấy Hạo Kì bước ra chỗ cô, quỳ gối xuống trước mặt mình trên tay là hộp nhẫn đá sapphire.
–
-Anh…………- Tiểu Mi cứng họng.
–
-Cả đời anh chưa bao giờ quỳ gối trước ai đâu! Và cũng không bao giờ nghĩ rằng rồi có lúc mình cũng phải giống như bao thằng con trai bình thường khác cầu hôn theo cách cổ lỗ sĩ này. Nhưng nghĩ lại, anh muốn là một người đàn ông bình thường thôi, để được yêu em và mãi mãi bên em. Em đồng ý làm vợ của anh nhé!
–
-….Hãy cho em một lí do được không………….?- Tiểu Mi ngượng ngùng.
–
-Lí do đang đứng trước mặt em này. Hãy để anh là người chăm sóc em suốt cuộc đời còn lại.
Tiểu Mi nhìn Hạo Kì mà không dám tin vào tai mình.
–
-Anh nói lại được không?
–
-Tiểu Mi! Anh muốn em là mẹ của các con anh sau này
Tiểu Mi nở một nụ cười hạnh phúc, nụ cười rạng rỡ giống như niềm hạnh phúc đó trải tít lên tận trời xanh.
–
-Hạo Kì!!!
Hạo Kì nhíu mày chờ đợi. Tiểu Mi im lặng hồi lâu
–
-Em đồng ý………..đồng ý làm vợ của anh……mãi mãi…………
Hạo Kì vui sướng bất giác nhấc bổng cô lên, quaycô đến mấy vòng.
–
-Cho em xuống, em chóng mặt rồi đấy.
–
-Không, anh không thả em xuống đâu!!!!!!!!!
–
-Tại sao??????????????????????
–
-Vì cuối cùng, em đã đồng ý làm vợ anh, nếu buông em xuống em nhỡ em đổi ý thì sao ………………..!
–
-Em yêu anh……….+_+
–
-Thật không, trong bao lâu………….?
–
-Vĩnh viễn…………….
–
Thời gian trôi qua thật nhanh và đã đến ngày Tiểu Mi và Hạo Kì của chúng ta cùng học đại học. Cánh cổng học viện Venus nơi đào tạo ra những nhà chính trị, kinh tế, tài phiệt và các thiên tài ngoại ngữ.
–
Có chuyện gì mà anh hẹn em ra đây thế?- Tiểu Mi nháy mắt hỏi vu vơ khi thấy khuôn mặt đang bực dọc của Hạo Kì.
–
Hà Huyền Mi, em làm gì mà giờ mới tới hả? Dạo này em là người nổi tiếng rồi nên gặp em khó quá nhỉ !!!!!!!!!!!!!!!!!- Hạo Kì nhấn mạnh từng từ.
–
Có chuyện gì thì về nhà nói, tối nay đằng nào chẳng gặp nhau.- Tiểu Mi xụ mặt.
–
Tối nay cái gì, có tối nào em có thời gian cho anh không, hôm nào em cũng viện cớ nào thì “ hôm nay khoa có việc nên em không đi ăn tối với anh được đâu, sorry anh nha” hay là “ hôm nay lớp Tài chính ngân hàng có tổ chức văn nghệ nên em phải ở lại xem bọn họ diễn tập ra sao, hẹn anh hôm khác”, mấy cái hoạt động vớ vẩn đó còn quan trọng hơn cả người yêu sao????????????-Hạo Kì bực dọc quát lớn lên khi Tiểu Mi dành quá nhiều thời gian cho công tác đoàn trường.
–
Ơ anh có tính hay giận dỗi lung tung từ khi nào thế?- Tiểu Mi cố làm vẻ ngạc nhiên để trêu trọc Hạo Kì.
–
Này! em càng lúc càng quá đáng, thấy anh chiều chuộng nên đâm ra coi thường Hạo Kì này từ khi nào thế.
Biết không thể tiếp tục trò trêu chọc này nữa Tiểu Mi vội vàng xuống nước.
–
Thôi mà, em chỉ muốn chọc anh chút cho không khí bớt căng thẳng thôi mà, xin lỗi vì bắt người yêu phải đợi.- Tiểu Mi show off nụ cười tỏa nắng đáng yêu chân thành nhất thế kỉ.
–
Được rồi, coi như em may mắn, anh sẽ tha cho em lần này…..Này đừng có mở to mắt nhìn anh như thế xấu quá đi, mắt em cứ như mắt con cá vàng í( hic! Dễ thương quá)
Hạo kì quay mặt đi chỗ khác, vì lí do gì nhỉ? Tiểu Mi mỉm cười khúc khích, đáng yêu thật, anh
cũng có lúc mắc cỡ sao.
–
Này sao cười hoài thế.
–
Anh chỉ cấm em cãi anh và mở to mắt nhìn anh chứ đâu có cấm em cười.
–
Vậy thì từ nay về sau, cấm em cười. Nè, anh cấm em cười rồi mà, cười nữa là anh cấm em ăn cơm luôn đó.
Miệng thì cằn nhằn như vậy nhưng chính Hạo Kì cũng đang toét miệng cười. Anh và cô, những nụ cười hiếm hoi và hạnh phúc, tại sao mọi thứ không mãi như vậy, phải chi giờ phút này là bất tận, ấm quá, hai trái tim khẽ rung lên từng nhịp khi ở gần bên nhau. Uhm, hãy cứ tận hưởng sự êm đềm hết ngày hôm nay trước đã, không cần suy nghĩ nhiều, những chuỗi ngày hạnh phúc có lẽ không còn được bao nhiêu…………….
***
Thanh Tùng bước đi thẫn thờ trên con phố đông người, mưa, từng giọt mưa rơi bất chợt, mọi người bên ngoài chạy một cách hối hả, những mái hiên chật cứng người chú mưa. Đường phố lúc nãy còn đông vui, thoáng chốc, trở nên ảo não, khung cảnh nhạt nhòa qua lớp cửa kiếng. Một bản nhạc có giai điệu thật buồn hòa âm với tiếng mưa ngoài kia.
Ba tháng, Tiểu Mi biến mất khỏi cuộc sống của anh mà không một lời từ biệt, đó không phải là khoảng thời gian quá dài nhưng đủ để dày vò một ai đó. Thư viện,khu vui chơi….mọi nơi cô thường lui tới anh đều đến đó. Anh sợ cái cảm giác khi nhìn thấy một dáng người cũng gầy gầy, cũng có cái lưng nhỏ nhắn như cô, chạy đến níu tay lại, thì mới phát hiện ra người đó không phải là cô, cái cảm giác hụt hẫng và nhói ở trong lòng.
Thanh Tùng lững thững bước ra ngoài, mưa, dù là ở nơi nào, lạnh tê tái. Anh cứ thế bước đi về phía trước, mưa thấm ướt chiếc áo anh đang mặc, những giọt nước mưa luồn vào trong.
***
–
Bao giờ em thực hiện lời hứa đây???????????????
–
Lời hứa gì?????????????????????- Tiểu Mi lơ đãng
–
Tập trung nghe đây này- Hạo Kì lấy tay đập mạnh vào bàn khiến Tiểu Mi giật thót mình.
–
Em biết rồi, em biết rồi.- Tiểu Mi nhanh chóng xoa dịu Hạo Kì bằng ánh mắt long lanh tội nghiệp như muốn nói “ chồng ơi em biết lỗi rồi”, nét mặt anh lập tức dịu lại, Hà Huyền Mi đúng là chỉ giỏi dùng “ mỹ nhân tâm kế”.
–
Bao giờ chúng mình sẽ kết hôn!??????- Hạo Kì dõng dạc.
–
Cái gì cơ!??????????????????
–
Bao giờ chúng mình sẽ kết hôn!!!!!!!!!!!!!!!!!!!- Hạo Kì bắt đầu bực mình
–
Anh, chúng ta mới chỉ vừa vào học đại học thôi, làm sao mà kết hôn nhanh vậy được.
–
Tại sao lại không, em 19 tuổi, anh cũng đã 22 tuổi chúng ta đã là hai người trưởng thành đủ tuổi để kết hôn theo quy định của pháp luật.
–
Nhưng chúng ta còn quá trẻ, hôn nhân không phải chuyện đùa! Đó là việc cả đời….
–
Không cần nói nữa, anh đã thu xếp mọi thứ đâu vào đó cả rồi, bây giờ chỉ cần đi chọn nhẫn cưới và thử váy cưới là xong.
–
Anh…sao anh không hỏi ý em????- Tiểu Mi bức bối.
–
Thì bây giờ không phải anh đang hỏi em à?
Không nói nhiều nữa, anh đã quyết rồi không ai ngăn cản được anh đâu.- Hạo Kì nghiêm túc
–
Sao anh vô lí thế hả anh cũng phải nghĩ cho em nữa chứ??????????????
–
Chính vì nghĩ cho em nên anh mới quyết định cưới sớm. Từ trước đến nay có bao giờ anh làm việc gì mà không nghĩ cho em chưa?- Hạo Kì tự ái
–
Em nói không là không! Muốn cưới thì anh đi mà cưới một mình đi. Em chưa sẵn sàng để làm vợ- Tiểu Mi bức xúc.
–
Em không có quyền từ chối trong chuyện này, đừng bắt anh phải ép em- Hạo Kì cương quyết
–
Anh…anh quá đáng lắm- Tiểu Mi vội vã chạy ra ngoài, đóng sầm cửa lại. Cô không muốn tiếp tục câu chuyện vì sợ bản thân mình sẽ không kìm được lòng mà gây gổ với Hạo Kì.
Hạo Kì thở dài nhìn theo bóng cô khuất sau cánh cửa. Đâu ai biết rằng anh cũng phải rất khó xử khi đưa ra quyết định này, vì không thể biết được sau ngày hôm nay bà Hoàng Mạn Oanh sẽ làm gì để chia cắt anh và cô, nên kết hôn là giải pháp duy nhất.
Sáng
Tiểu Mi quyết định đi bộ tới trường mà không thèm nhờ tới người yêu( Chậc! vẫn giận dỗi vụ tối hôm qua ấy mà). Nhưng càng đi Tiểu Mi lại càng thấy mình ngốc, nếu cứ đi bộ như vậy thì không biết bao giờ mới đến nơi, chắc là tới chiều quá. Quanh đây lại không có trạm xe bus nào nữa chứ.
Chợt có tiếngcòi xe ở đằng sau rồi tiếng ô tô đỗ xịch ngay bên cạnh, Tiểu Mi nhìn sang đó là một chiếc Mercedes Benz màu trắng đục. Cửa xe mở ra, bà Hoàng Mạn Oanh ngồi trên đó, hạ cặp kính mát màu đen xuống khẽ đưa đôi mắt về phía Tiểu Mi giọng không một chút cảm xúc.
–
Lên xe đi.
Tiểu Mi bước vào ngồi ở ghế sau bên cạnh là bà Mạn Oanh.
–
Con chào bác!
–
Hôm nay, có biết vì sao ta tới đây tìm cô không?
–
……………………..
–
Im lặng? Cô khôn ngoan hơn ta tưởng!
–
Cho cháu một cơ hội, xin bác!- Tiểu Mi nắm chặt tay, quả quyết cúi đầu.
–
Ta không biết cô yêu nó hay yêu tiền của nó!
–
Bác không tin cháu?
–
Ta đương nhiên không tin cô!
–
Vậy bác không tin con trai mình sao?
–
………….- Hoàng Mạn Oanh sững người.
–
Anh ấy không thể mua bằng tiền! Nếu bác đưa ra một số tiền đồng nghĩa với việc bác xem rẻ con trai mình. Hãy để anh ấy được hạnh phúc.
–
Nó sẽ không hạnh phúc khi ở bên cô, cô và nó không thể ở bên nhau được, ta đã chuyển vào tài khoản của cô một số tiền, đủ để cô gây dựng lại sự nghiệp và gia sản nhà họ Hà như trước lúc gia đình cô phá sản.
–
SAO? Cháu không cần tiền, bác cứ đánh đuổi cháu đi nhưng không được dùng tiền để sỉ nhục tình yêu của cháu!
–
Yêu sao? Cô có dám chắc rằng khi ta nói cho cô một sự thật, cô vẫn còn yêu nó chứ??????????????
–
Sự thật gì? Cháu chấp nhận, cháu dám chắc, với cháu không gì quý trọng hơn Hạo Kì!
–
Quả quyết thật, khẩu khí cao ngất trời, giống hệt ba cô.
Để ta nói luôn ra vậy. Nếu bây giờ mẹ cô còn sống và gia đình cô chưa bị phá sản thì sao nhỉ? Chắc là hạnh phúc lắm đây, cô sẽ là một tiểu thư thuộc dòng dõi danh giá, gia đình thuộc giới thượng lưu, cuộc sống xa hoa êm ấm trong nhung lụa….Vậy mà!!!! Nhìn xem bàn tay của cô thật chai sạn, chắc là phải làm lụng vất vả lắm đây?
Sáng sớm khi người ta vẫn còn tận hưởng cuộc sống trong những chiếc chăn bông mềm mại ấm áp, cô đã phải chạy thoăn thoắt từ nhà này đến nhà kia, một tay là chồng báo ngất ngưởng, một tay là những hộp sữa, mệt mỏi là vậy nhưng cô không hề bỏ cuộc khi người ta đang ngồi tận hưởng những món ăn ngon lành ấm nóng, còn cô phải ngồi ngâm mình trong làn nước lạnh buốt khi phải rửa cả núi chén đĩa thức ăn thừa của họ. Công việc vất vả cực nhọc là vậy nhưng tiền lương lại chẳng là bao. Nhưng cô vẫn cố tiếp tục, không hề có sự lựa chọn, một là chấp nhận bị bòn rút sức lao động nhưng vẫn nhận được những đồng lương ít ỏi, hai là đi chỗ khác mà xin việc. Cuộc sống nực cười như vậy đấy, cô đã làm thật nhiều nhưng nhận lại chẳng được bao nhiêu, thế mà vẫn cố gắng làm.
–
…………………………………..
–
Chắc cô hận người đã làm gia đình cô phá sản lắm đúng không? Chắc là vậy rồi, chỉ trong phút chốc mọi thứ của cô, từ căn nhà đẹp đẽ, một doanh nghiệp làm ăn phát đạt, người mẹ xinh đẹp tảo tần chịu khó, người cha hết mực yêu thương con, chợt tan biến như bong bóng xà phòng. Làm sao một đứa trẻ mới 13 tuổi có thể chịu đựng được chứ!
–
Bác không cần thương hại con đâu, con cũng quên tất cả rồi…. nếu bác không còn chuyện gì khác để nói với con nữa thì cho con xin phép, con phải đến trường học – Giong Tiểu Mi nghẹn lại.
–
…………………….
–
Con chào bác, con đi- Tiểu Mi mở cửa xe định bước ra ngoài thì bất chợt bà Mạn Oanh lên tiếng.
–
5 năm trước, đó là vào năm Hạo Kì 17 tuổi, nó được đưa về Việt Nam để tiếp quản tập đoàn, có một dự án và Hạo Kì là người tiếp quản dự án đó với một ông chủ hãng rượu có danh tiếng bậc nhất đất nước, buổi tối hôm đó Hạo Kì và ông chủ hãng rượu đi ăn tối với nhau. Mọi chuyện diễn ra tương đối vui vẻ thuận lợi thì bỗng dưng Hạo Kì ngã quỵ.
–
Anh ấy, bị hạ độc sao?????????????
–
Không trong đồ ăn của nó có tôm, nó bị dị ứng với tôm.Lần đó nó suýt mất mạng,… với bản tính ngông cuồng và hiếu thắng của nó lúc bấy giờ nó, khi ra viện, nó hủy hợp đồng đột ngột, hãng rượu đó bị thua lỗ một cách nhanh chóng khi đã đi vào sản xuất rượu thì hợp đồng bỗng dưng bị hủy bỏ , nên cuối cùng đã tuyên bố phá sản.
–
………………- Tiểu Mi trợn mắt, nuốt khan nước miếng, nhìn bà Mạn Oanh.
–
Ông chủ hãng rượu đó họ Hà……………!
–
…………………………..
Tiểu Mi run lẩy bẩy, cô thấy nhói ở bàn tay, nhìn xuống dưới thì mới biết những ngón tay cô nãy giờ đã bấu chặt vào lòng bàn tay khiến bây giờ nó đã tóe máu. Sự thật, nó khiến cô như phát điên, một bên là người con trai đó, một bên là ba mẹ cô, một bên là tình yêu, một bên là chữ hiếu…………… hơn ai hết cô hận, hận kẻ đã làm gia đình cô phá sản, khiến mẹ cô đột quỵ mà ra đi một cách nhanh chóng, ba cô có nhà mà không thể về phải trốn chui trốn nhủi, đã biến cô thành một đứa trẻ lang thang………… Trời bỗng dưng đổ mưa, mưa rồi, cô mở cửa xe lao vù ra bên ngoài, mưa lớn quá, lạnh quá.