Polaroid
Hai.Name.Vn - WapUpload Số 1 Xtgem

Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!




TiểuMi im lặng không nói gì, cô ngước lên nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau thì…………Oaoa oa, em tưởng anh bỏ em rồi chứ, không biết đâu- Mắt ướt, miệng chu ra mếumáo.

– – Nènè đừng có khóc, đã bảo bao nhiêu lần là không được khóc rồi, thôi mà nín đi,anh mua kẹo cho ăn, khóc nữa là anh bỏ thiệt đó.

HạoKì luống cuống ngồi xuống bên Tiểu Mi, anh rụt rè đặt tay lên vai cô rồi nâng cằmcô lên, lau đi những giọt nước mắt của cô.Cóngười đỏ mặt quay đi chỗ khác, Anh mỉm cười rồi nhẹ nhàng đỡ cô dậy cô quàngtay qua vai anh, anh giữ lấy eo cô( đây đã được gọi là ôm chưa nhỉ?). Sự tiếpxúc khá là gần gũi giữa anh và cô khiến Tiểu Mi cảm thấy bồn chồn khó tả. Ra đếnchỗ để xe, anh với tay mở cửa xe rồi dìu cô vào trong chỗ ngồi.-

– Nè,điều ước của em là gì?-

– Saoanh hỏi vậy?-

– Thìhồi nãy chẳng phải em đang mong đợi điều gì nên mới nghe theo câu chuyện anh bịara sao?-

– Khôngcó gì đâu, anh đừng bận tâm.-

– Giấuanh điều gì đúng không????????-

– Anhđúng là đồ, tự kỉ…..

TiểuMi pov’- Đồ ngốc,chẳng lẽ em lại nói điều ước của em làmuốn mãi mãi ở bên cạnh anh sao. – Endpov’

HạoKì hứa sẽ dạy cô lái xe, còn cô sẽ là gia sư cho anh môn ngoại ngữ.

Giờlái xe:



SAOMÀ EM NGỐC QUÁ VẬY, NÃY GIỜ ANH NÓI GÌ CÓ NGHE KHÔNG, KHÔNG PHÂN BIỆT ĐƯỢC TRÁIPHẢI NỮA HẢ. ĐÈN ĐỎ KÌA, DỪNG LẠI. AAAAAAA SAO CỨ NHẰM VÀO XE HÀNG MÀ TÔNG VẬY,MUỐN CHẾT À. ĐỒ NGỐC, TỰ NHIÊN MỞ THANH GẠT NƯỚC LÀM CHI VẬY, CÁI NÚT ĐÓ ĐỂ MỞMUI XE MÀ, EM CÓ BIẾT MÌNH ĐANG LÀM GÌ KHÔNG? EM MUỐN CHẾT THÌ CHẾT MỘT MÌNH ĐIANH CÒN YÊU ĐỜI LẮM, CHO ANH XUỐNG XE. TẤP VÀO LỀ ĐƯỜNG ĐI, NÈ COI CHỪNG TÔNGVÀO CÁI CỘT ĐÈN………….

Thậtlà buổi lái xe đầy kịch tính, và tiếp theo:

Giờphụ đạo ngoại ngữ:-

ANHLÀ ĐỒ NGỐC À, CHỖ NÀY EM GIẢNG MẤY LẦN RỒI. SAU NGÔI THỨ BA SỐ ÍT( HE, SHE, IT)ĐỘNG TỪ PHẢI THÊM S, ES CHỨ. ANH HỌC LỚP MẤY RỒI MÀ CÒN GỌI ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNGLÀ COMPUTER, CÁI GÌ CON CHÓ LÀ APPLE HẢ, ANH ĐI DU HỌC BAO NHIÊU NĂM MÀ NÓI TIẾNGANH DỞ ẸC VẬY HẢ, SAO ANH LÊN LỚP ĐƯỢC VÂY? TRỜI ƠI CÁI ĐỒ CHẬM PHÁT TRIỂN KIA,ANH NÓI NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÓ TO LỚN( BIG) MÀ SAO CUỐI CÙNG ANH KÊU NGƯỜI TA LÀ HEOLUÔN VẬY( PIG)…………….

Buổiphụ đạo cũng náo nhiệt không kém.

Cãinhau chí chóe là vậy, nhưng cả anh và cô đều cười ko ngớt. Khoảng cách của cảhai gần được rút ngắn. Hai con người, hai con tim, hòa cùng một nhịp đập, sưởi ấmcho nhau…………….-

– Ngàymai cuối tuần em có muốn đi đâu không?

– – …………………….

– – Saovậy? Anh đang rủ em đi chơi đó, có thích đi chỗ nào không?

– – Côngviên, lâu lắm rồi em không tới công viên.

– – Không, thiếu chỗ để đi à, sao lại đến chỗ tầm thường như vậy.

– -Khôngem muôn đi, dẫn em đi nha( puppy eyes, hai tay níu áo Hạo Kì)

– – Thôiđược rồi muốn tới đó thì đến, nhưng đừng có kéo áo anh nữa. Em mà còn như thế nữa,anh không biết mình sẽ làm gì đâu nha.

– – Làmgì là làm gì??



– Quênđi, anh nói đùa thôi- cười gian khủng khiếp. Vậy mai 9h gặp nhau tại công viênnhé…………..

9hsáng tại công viên-

-Nhanhlên, nhanh lên, anh làm gì mà lâu quá vậy?

TiểuMi háo hức kéo tay anh đi, cô hớn hở cười toe toét. Trò tàu lượn siêu tốc côđòi chơi mãi, một lần, hai lần, bốn lần rồi 12 lần, chơi mãi ko biết chán. Côcũng đòi chơi vòng ngựa gỗ nhưng có chết anh cũng ko chịu vì anh cảm thấy ngungu lớn rồi mà còn ngồi trên mấy con ngựa giả, quay lòng vòng. Cô lại kéo anhvào khu bảo tàng bướm, rồi khu du lịch sinh thái, rồi rạp xiếc. Anh thấy cái đókhông có gì thú vị chẳng hiểu tại sao cô lại thích thú như vậy, nhìn bộ mặtngây ngô của cô khiến anh buồn cười nên đành chiều theo cô.-

-Anhmệt rồi, nghỉ một chút đi, em đi mua nước, anh ngồi đây đợi,-

-Nướcsuối nhé?-

– Saocũng được mau đi nóng quá.TiểuMi tung tăngchạy đi mua kem, trông côvui vẻ lắm. Anh nhìn theo bóng cô từ phía sau, tự nhiên cười một mình. Trôngđáng yêu thật.-

– Ngồinghĩ gì mà mặt anh đơ ra vậy?- Tiểu Mi áp chai nước lạnh vào mặt anh khiến anhgiật mình.-

– Làmgì mà lâu vậy, mua mấy chai nước mà cũng lâu nữa.-

– Ashi……củaanh nè kem chocolate đó

Côchìa hộp kem ra trước mặt anh. Cô ăn kem vani, anh ăn chocolate. Anh chợt nhìncô chằm chằm, Hạo Kì đưa tay lên mặt cô. Tiểu Mi hơi né đôi bàn tay anh, Hạo Kìdùng ngón cái quệt đi một chút kem đinh trên mép Tiểu Mi, anh mỉm cười rồi đưangón tay lên miệng mút ngon lành.-

– Ngọtthật đấy…………..

Mộtcâu nói hồn nhiên mà khiến một con bé ngốc mặt đỏ như quả cà chua. Là kem haycái gì ngọt đấy Hạo Kì???

Anhvà cô ngồi trên một băng ghế, cả 2 đã khá mệt không ai nói gì. Nhìn dòng ngườilại qua rồi bất chợt tiếng cười kế bên làm Tiểu Mi chú ý. Có một cô bé đang làmnũng vớ ba mẹ, do ham vui nên chạy không cẩn thận vấp ngã. Chân cô bé chảy máuvà cô thì đang khóc mếu máo. Ba mẹ hết sức dỗ dành nhưng hình như càng dỗ cô bécàng làm tới, cứ khóc to hơn. Họ đã đi xa rồi nhưng Tiểu Mi vẫn nhìn họ tha thiết,cô khẽ thở dài.-

– Này,bị sao thế đang vui sao lại thở dài?-

– Khôngcó gì đâu, chỉ là………….-

– Chỉlà sao?-

– Anhcó thấy gia đình 3 người kia không, trông họ hạnh phúc quá. Ngày xưa gia đìnhem cũng vậy, khi em còn bé lúc em té như vậy ba mẹ đều chạy đến dỗ dành em…Vậymà bây giờ.

Anhcốc nhẹ vào đầu cô, lên tiếng-

– Thôinào, hôm nay đang chơi vui mà, đừng nghĩ đến chuyện buồn. Đi kiếm cái gì bỏ bụngthôi, buồn thì đi ăn cho hết buồn. Còn ngồi đó làm gì đứng dậy mau lên.

– Anhquay lại nhìn cô, cô mỉm cười đi theo anh. Anh xoa đầu cô, cả 2 đi bên nhau, thỉnhthoảng các ngón tay khẽ chạm vào nhau, rồi ngượng ngùng co lại, rồi từ từ đanxen vào nhau.

Ănxong Tiểu Mi đòi Hạo Kì đưa tới một nơi.Trướctấm bia đá hoa cương, di ảnh mẹ cô mỉm cười dịu dàng bên đóa huệ tây.-

– Mẹ,ngay cả khi con chỉ gọi tên mẹ thôi, Tại sao tim con lại đau đến thế. Mẹ đã chocon tất cả, nhưng mẹ vẫn buồn rằng không thể cho con được nhiều hơn.- Vìsao những giọt nước mắt cứ lăn dài như thế, tiếng nấc nghẹn ngàokhông ngăn nổinước mắt đau đớn đang tuôn. Xung quanh mờ đục mông lung qua màn nước dày đặc.

Anhđứng đó nhìn cô, bóng dáng nhỏ nhắn đang gục khóc. Chết tiệt! Con tim anh nhứcnhối, cả người anh tê buốt như hàng vạn mũi kim đâm vào…

Tôithấy em đang khóc nơi đó.Ngaytrước mặt tôi, em chỉ khóc… và khóc…Embiết rằng…nó làm tim tôi tan nát…Tôicảm thấy thật bi thương…từ tận sâu thẳm trong tim mìnhTôicảm thấy thật tệ…như thể đó là nỗi đau của chính mìnhEmcó biết rằng…tôi chỉ muốn lao ngay đến đó…ôm chặt lấy emƯớcgì tôi có thể…lau khô nước mắt emTôivẫn đứng đây…đấu tranh với bản thân mìnhTôicó thể làm gì đây…thật buồn, tôi không biết phải làm như thế nào nữaKhôngai có thể làm đau tôi,nhưng điều đó không còn đúng nữa từ khi có emTôikhông quan tâm bất cứ thứ gì…nhưng lại chú ý tất cả mọi thứ thuộc về emChợttự hỏi cảm xúc trong tôi nên gọi là gì đây…Cưngà, tôi nghĩ … Tôi yêu em mất rồi

– Mi à! Đừng khóc nữa mình ra khỏi đây thôi. Anh đưa em đến một nơi-

2con người nắm tay nhau rời khỏi nghĩa trang. Chiếc BMW chỉ còn như chấm đen nhỏphía xa. Anh chở cô ra biển, cả hai sẽ cùng ngắm hoàng hôn. Biển trải dài trướcmặt, mênh mông từng đợt sóng vỗ về. Cô xuống xe chạy như bay về phía trước. anhthì chậm rãi đi đằng sau, tận hưởng cái cảm giác yên bình.

Côrủ anh chơi đắp cát, cằn nhằn một hồi cuối cùng cả hai cũng xây được một tòalâu đài hoành tráng. Tay, chân, quần áo, mặt mũi tèm lem đất cát. Cô lấy một nắmcát ném vào anh, anh cũng chẳng hiền lành gì mà đứng yên cho cô ném, anh rượttheo cô suốt chiều dài của bờ biển, ném cát không ngừng.Rượtcát đã thấm mệt cô tựa vào vai anh ngủ ngon lành.HạoKì mở mắt ra, chẳng biết đã ngủ bao lâu rồi. Mặt trời xa xa phủ ánh đỏ bao trùmkhắp nơi.-

– Dậyđi Mi, mặt trời lặn đẹp lắm.

TiểuMi mở mắt ra, đầu vẫn gục trên vai anh. Cô dụi dụi mắt, rồi khi đã tỉnh ngủ hẳn,cô reo lên thích thú trước vẻ đẹp lộng lẫy của ánh hoàng hôn, màu đỏ ấm áp phủlấy vạn vật, xoa dịu lòng người. Cả hai im lặng ngắm nhìn vẻ đẹp kì diệu củaánh hoàng hôn, anh tựa cằm lên vai cô. Hạo Kì xoay người Tiểu Mi lại, ánh mắtchạm vào nhau. Anh nhìn cô trìu mến. Tim đập mạnh quá, gần quá. Côngượng ngùng dùng tay đẩy anh ra, anh mỉm cườinâng tay cô lên hôn nhẹ vào các ngón tay. Rồi từ từ, khéo léo môi anh chạm vàomôi cô,mặt trời đỏ rực khiến nụ hôn càng thêm mặn nồng, không nỡ buông nhaura……………-

– Achoooooo…….

– – Embị cảm rồi kìa, mau vào nhà thay đồ đi…….-Côluống cuống mở cửa xe, đang bước xuống thì anh cầm tay cô lại:-

– Saoim lặng vậy? Không kiss goodbye à?-

– Em…em…em,uhm, anh về cẩn thận, chúc anh ngủ ngon……….-

– Ngủngon nhé vợ yêu của chồng, nhớ uống thuốc nhé, chồng không muốn vợ bệnh đâu-anh hôn một cái chóc vào má cô.

Cômỉm cười hạnh phúc, bước đi chậm rãi về nhà, bước qua một cái cột đèn, bên cạnhcột đèn đó là một bóng người cao lớn.-

– HuyềnMi- Một tiếng gọi khe khẽ.

Côsững người quay đầu lại, cô nhìn thấy một đôi mắt đen buồn được che dấu bởi cặpkiếng trắng. Dưới ánh đèn đường, bộ dạng người đó thật u buồn, người đó chínhlà Trần Thanh Tùng.-

– Anh…anhkhông về nhà sao?- TiểuMi đứng trước mặt Thanh Tùng, ngây người ra hỏi.-

– Anhở đây đợi em về, hôm nay về về muộn nhỉ. Đã ăn tối chưa?-

– Em…emăn rồi!- Tiểu Mi cúi mặt nói lí nhí-

– Đichơi với Hạo Kì vui không? Haingười có vẻ hợp nhau thật đấy.-

– Em………………-Tiểu Mi bối rối nhìn Thanh Tùng.-

– Thôichúng ta về nhà nào

Trong bóng đêm , hai người cứ bước rồi lại bướckhông ai nói với ai câu nào.Flashback:-

– Thưaphu nhân, tôi có chuyện muốn nói với bà.-

– Chuyệngì vậy Thanh Tùng???????????????-

– Bàbiết Hà Huyền Mi chứ!??????????-

– Cóchuyện gì quan trọng sao.



– Thưabà, Hạo Kì yêu cô bé đó.



– Tabiết.



– Bà biết sao còn để yên như vậy!- Thanh Tùng tò mò trước vẻ mặt bình thản của bà Hoàng Oanh



– Tamuốn xem con nhỏ này diễn trò được bao lâu, không ngờ!



– Bàđịnh tính sao?



– Tasẽ gặp con bé đó



– Phunhân, bà…có thể đừng làm hại cô ấy…được không?- Thanh Tùng nói như van lơn



– ThanhTùng, cậu đã biết yêu rồi sao, cậu yêu con bé đó rồi đấy- Bà Hoàng Oanh nhìn anh khẽ cười mà không phải là cười



– Tôi…tôi-anh đỏ mặt, bối rối.



Connhỏ đó, còn khiến cậu khổ dài dài- Giong bà thoáng buồn.

-Endflash back



– HuyềnMi

– – Dạ!

– – Nếunhư…chỉ là nếu như thôi nhá! Nếu như em và Hạo Kì vì anh mà không đến được vớinhau liệu em có hận anh không?

– – Emcũng không biết, nhưng chắc là không đâu!!!!!!!!!

– – Tạisao!??????????????

– – Emcũng không biết nữa, chắc là bởi vì em chưa bao giờ nghĩ em sẽ hận anh cả.

– – Vậyà! Anh hiểu rồi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

ThanhTùng pov’: Mi à! anh xin lỗi………………………-EndThanh Tùng pov’;


Alo?



Tôi là mẹ của Vương Hạo Kì

Giọng nói phía bên kia thật tao nhã và đầy uy lực

Tiểu Mi đứng ngây người.



Cô là Hà Huyền Mi?

Nội thất bên trong chiếc Mercedes Benz thật tiện lợi và đơn giản, trang nhã như chính chủ nhân của nó vậy. Hoàng Mạn Oanh mặc một bộ váy màu trắng đục. Chưa bao giờ cô gặp một người phụ nữ xinh đẹp như thế, nên cứ đứng ngây người ra để nhìn.



Cháu chào bác.

Hoàng Mạn Oanh dùng đôi mắt buồn như mây đêm để quan sát Tiểu Mi, hồi lâu…



Cô thật giống mẹ của mình, Thanh Hồng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!



Bác vẫn nhớ tới mẹ cháu sao????????????????



Mẹ cô mất bao năm rồi



Dạ 5 năm rồi ạ.



Bây giờ cô đang sống cùng gia đình họ Trần sao?



Dạ!????????



Cô và Hạo Kì nhà tôi, mến nhau.



Dạ.



Đám bạn gái vây quanh Hạo Kì đã gặp nhiều rồi, có đứa thì ngây thơ, có đứa thích khoe khoang, có đứa hay tỏ vẻ, có đứa lại sắc sảo.- Hoàng Mạn Oanh lạnh lùng nhìn cô, đôi mắt ưu tư như bầu trời đêm.



Dạ.



Một tháng, tôi sẽ để yên trong một tháng, khi chơi chán rồi nó sẽ ngoan ngoãn.- giọng bà lạnh hơn băng đá.

Cô mở tròn đôi mắt, 2 tay bối rối đan vào nhau vặn vẹo



Anh…anh ấy yêu con, xin bác…



Cô muốn gì, muốn tiền của nó sao, tôi sẽ cho cô.- Nói rồi bà ném cho cô một tấm phong bì trắng.

Còn lại bao nhiêu tôi sẽ cho người chuyển vào tài khoản của cô.



Không, cháu không cần tiền, cháu cần anh ấy… xinbac

Chát!

Câu nói chưa dứt đã bị chặn lại bởi cái tát cực mạnh, tiếng vang chát chúa, cô sững người trong thảng thốt…



Nếu anh ấy muốn tôi đi, tôi sẽ không bao giờ xuất hiện lại
***

Hạo kì đang ngồi đọc sách ở trong phòng, tuy vậy đầu óc anh không thật sự tập trung vào cuốn sách, dòng suy nghĩ của anh tràn ngập màu đỏ của hoàng hôn với nụ hôn nồng cháy giữa anh và cô. Anh nhớ đôi môi nhỏ xinh, căng mọng và đôi mắt to tròn lấp lánh đã thu hút anh từ cái nhìn đầu tiên. Nói tóm lại là anh đang nhớ cô. Anh với tay lấy điện thoại, bấm số của Tiểu Mi.



-Em đang làm gì đấy!???????- Hạo Kì nũng nịu



-……sao vậy….!????- giọng Tiểu Mi nghẹn ngào



-Em sao vậy, em đang ở đâu, sao em lại khóc, ai bắt nạt em à!????????????



-Không,

chỉ tại thấy buồn nên khóc thôi.



-Em đang ở đâu thế, đứng yên ở đó, anh sẽ tới đó



-Em đang ở trạm xe bus số 8.



-Trạm xe bus á, sao em lại ở đấy. Anh đến đấy ngay đây.

Mưa vẫn không ngừng rơi, những chiếc xe bus được dịp đông khách hơn bình thường, người đứng chờ xe bus đông tới mức 30 phút cô vẫn không bắt được chiếc xe nào, Tiểu Mi quyết định đi bộ cho tới khi đôi chân mỏi rã rời. Giữa dòng xe cộ đông đúc, bên kia hè là một người con gái nhỏ cầm chiếc ô màu xanh da trời đi thổn thức trong mưa…

Flasback:



-Dạ thưa bác, con về rồi ạ!

Người phụ nữ dáng người mập, thấp, có đôi mắt sắc sảo. Bà đang ngồi tay chầm chậm lần từng hạt trên chuỗi tràng hạt. Người đàn bà này tuy ăn chay niệm phật nhưng không hề có chút dáng vẻ hiền từ nào của Bồ Tát.



-Thưa bác, con không thấy anh Thanh Tùng đâu cả, anh ấy đi đâu rồi ạ!???????

Nghe tiếng cô nói, bấy giờ bà mới dừng tay. Chậm rãi đứng dậy, tiến về phía cô. Bà cầm chuỗi tràng hạt sang bên tay trái, tay phải giơ cao, tát “ bốp” lên má cô.

Sau đó bà liếc xéo cô rồi nói.



-Cô biết thân phận của mình là gì không?

Ta cũng không ngờ cô mồi chài ong bướm giỏi thế, mà cũng phải rồi cô đâu có cha mẹ dạy dỗ nên hư hỏng là đúng thôi.



-Ý bác………….?- Tiểu Mi sững sờ, đây là sự thật sao?



-Còn hỏi sao nữa à, cô đúng là con hồ li tinh, hồ li tinh. Cô lừa dối tán tỉnh con trai ta, rồi bây giờ lại qua ve vãn lấy Hạo Kì. Ta đúng là nuôi ong tay áo nuôi cáo trong nhà.



-Con xin bác, con làm sai chuyện gì thì bác cứ mắng con đánh con nhưng xin bác đừng đụng tới ba mẹ con………….



-Im ngay! Đồ láo toét, cô giống hệt mẹ mình, con đàn bà bỉ ổi vô liêm sỉ.



-Bác nói gì thế, bác đừng xúc phạm người đã chết như vậy

“Bốp” một cái bạt tai nữa rơi thẳng vào mặt Tiểu Mi.

– -Bây giờ cô dám lên mặt dạy đời ta hả? Đồ ti tiện,cô chỉ là môt con mồ côi, một con mồ côi không ai dạy dỗ, nếu ngày xưa Thanh Tùng nhà ta không cứu cô, đưa cô từ trại trẻ mồ côi về thì bây giờ có lẽ cô đã đi ăn cắp ăn trộm ở đâu đó hoặc làm gái bao kiếm tiền rồi, giờ đủ lông đủ cánh rồi nên quên luôn chuyện xưa hả đồ vong ân bội nghĩa…………….



-Bác đừng nói nữa, con xin bác…………………….- Tiểu Mi ràn rụa nước mắt

Nhưng càng nhìn thấy những giọt nước mắt đó bà lại càng nổi điên lên, bà chỉ tay vào mặt Tiểu Mi quát lớn.



Cút! Cút ra khỏi nhà ta ngay, ta không muốn nhìn thấy mặt cô ở đây nữa….



End Flasback

Hạo Kì nhấn gọi nhiều lần tới số máy cô nhưng đáp lại chỉ là những tiếng chuông dài. Anh lòng vòng đi khắp khu phố tìm cô nhưng không thấy.

Hạo Kì mở cửa ô tô ngồi vào ghế, hai tay vắt qua đầu, nhắm mắt lại thở dài một tiếng rồi lái xe đi tiếp. Chiếc xe vẫn chầm chậm chạy, bước chân người con gái vẫn lộp cộp bước đi giữa nền đường ướt đẫm nước mưa. Người cô không bị ướt, nhưng gió ẩm của những cơn mưa đã khiến đôi vai cô run rẩy. Khi cô dừng lại tránh mưa ở một trạm xe bus gần đó cũng là lúc chiếc xe BMV đen đi ngang qua. Một tay cầm lái, một tay bấm điện thoại. Chuông reo, Tiểu Mi nhấc máy:



-Em đang ở đâu thế?



-Em….



-Em nói đi, chồng đi dưới mưa tìm vợ từ nãy tới giờ rồi



-Em đang trú mưa ở trạm xe……



-Đứng yên đó, anh thấy em rồi.

Một cô gái nhỏ đứng co ro bên chiếc ô màu xanh, Hạo Kì đưa đôi mắt xót xa nhìn về phía cô. Anh chạy nhanh lại gần phía Tiểu Mi.



Em sao vậy? Em có ngốc không, mưa lớn vậy sao lại còn đi tới đây, sao không về nhà, em có biết anh lo cho em thế nào không, sao em chỉ biết làm anh lo lắng thế- Hạo Kì gắt lên



……….hu hu hu, không biết đâu, em ghét chồng lắm,ghét chồng lắm, vì ai mà em lại ra nông nỗi này chứ…hu hu…- Tiểu Mi lao vào ôm chặt lấy Hạo Kì khóc òa lên < hic hic, anh chị ơi…đây là trạm xe bus công cộng đấy, đừng để mọi người nổ mắt chứ>



………………..



Sao anh lại lớn tiếng mắng em…hưc…mà…hưc hưc…chồng bắt nạt vợ! hu hu …..

Bất chợt Hạo Kì ôm chặt lấy Tiểu Mi và trao cho cô một nụ hôn đắm đuối. Đôi môi anh mơn nhẹ môi cô. Tiểu Mi mở to mắt đầy kinh ngạc nhưng cô không đẩy anh ra, Tiểu Mi ôm chặt lại anh, kéo anh lại gần để nụ hôn được sâu hơn.

Người đi qua lại nườm nượp trước mặt, trên con đường mưa ngày càng nặng hạt, những giọt mưa lanh buốt cứ tát thẳng vào cô và anh, mọi người chạy nhanh thật nhanh để tìm chỗ trú còn cô và anh cứ kéo dài nụ hôn ướt át ,say đắm…Bất tận.

Chiếc xe BMV lăn bánh đều đều về ngôi nhà ở phía xa kia. Hạo Kì lấy hành lí cho cô vào nhà. Đó là một căn nhà 2 tầng màu trắng với giàn hoa giấy và hoa tigôn đưa nhau khoe sắc hồng, mùi hoa Tử Đinh Hương nhẹ nhàng thoảng quanh.

Tiểu Mi bước vào nhà, cô ngồi gục xuống ghế sofa. Hạo Kì tiến đến lại gần, anh nghe thấy giọng cô khe khẽ hỏi



-Tại sao những người có quyền lực luôn tàn nhẫn đánh đổi hạnh phúc của chính đứa con -mình rứt ruột sinh ra.- Cô co người cúi đầu xuống



-Có chuyên gì vậy?- Anh đưa đôi bàn tay vén những sợi tóc lòa xòa trước mặt cô…- Mắt anh mở to kinh ngạc.



-Hôm nay…mẹ anh tới tìm em.- Tiểu Mi ngậm ngùi.



-Mẹ anh, đánh em?- Nhìn vào bên má sưng thũng lằn đỏ dấu tay, ánh nhìn anh thoáng chút giận giữ, đau xót, đôi đồng tử đen sẫm lại bàn tay bất giác siết chặt chiếc cằm nhỏ.



-A!- Cô nhăn mặt la khẽ làm anh giật mình buông tay- Anh à, em không sao đâu < thực ra là có sao đấy>

…………………………………………….

Anh đạp chiếc bàn kính ra xa, khuỵ một bên gối tì xuống sàn, mặt đối mặt với cô. Nhìn rõ ràng hơn vết sưng, cảm giác như bịkim châm vào cơ thể, đau nhói, nhức nhối…xót xa. Bàn tay ấm nóng ủ lấy gương mặt cô và mơn nhẹ lên vết thương, thật nhẹ nhàng chậm rãi như sợ làm đau cô.



-Bà ấy, luôn tát anh như thế này sao? Anh đau hơn em, phải không?- Cô vẫn dùng đôi mắt to tròn mọng nước nhìn anh.



-Ngốc, lúc nào rồi còn lo cho anh…Có đau không?- giọng anh trầm ấm dịu dàng. Khuôn mặt cô bây giờ mới đầy vẻ ủy khuất, nước mắt trào ra lăn trên tay anh.



-Là tại em, em không đủ để làm mẹ anh vừa lòng, em đúng là một đứa con gái kém cỏi…A!- cô giật mình thảng thốt cứng người, nước mắt lăn trong vô thức…Anh đang hôn nhẹ lên má cô, lau đi những giọt nước mắt trượt dài ướt đẫm đôi má bầu bĩnh, anh tìm đến bờ môi đỏ mọng và bắt đầu hôn. Cô khẽ mở mắt ra nhìn khuôn mặt anh đang phóng đại trước mặt mình, đôi lông mày kiếm mạnh mẽ, hàng mi dày và làn da trắng, anh rất đẹp trai…và nụ hôn của anh thật nhẹ nhàng…Cô khép mắt đón nhận nụ hôn của anh…Cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp cơ thể.Hai trái tim như cùng chung nhịp đập, hòa quyện lại với nhau. Anh nhẹ nhàng đỡ cô nằm xuống nệm.
Đêm! Nhà anh! Không có ai! Chỉ cô và anh! Đang hôn nhau?! Không thể naaaaao! Cuối cùng bộ não cũng phân tích xong tình huống hiện tại! Cô dứt ra khỏi nụ hôn, đẩy anh ra thở dốc



-Có chuyện gì vậy?- Hạo Kì nhíu mày.



-Em, em…không thể!!!



-Không thể, là sao?????????????



-Thì…thì…tất nhiên là không thể rồi! Em với anh….có phải….là….vợ chồng đâu!- Tiểu Mi cố gắng lấy lại bình tĩnh.



-Chưa phải nhưng rồi sẽ phải! Chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi!- Hạo Kì nở nụ cười đầy ẩn ý.



-……………!!!!!!!- Mặt Tiểu Mi tái đi cô đã bắt đầu thấy sợ cái thái độ kì quặc của cậu bạn trai Hạo Kì

Hạo Kì bật cười, nhanh như chớp đặt một cái kiss lên môi Tiểu Mi chấm dứt sự cà lăm của cô, rồi anh đứng dậy nói.



-Ngồi yên ở đây, anh đi ra ngoài chút!



-Anh đi đâu vậy?



-Lấy thuốc mỡ, không thì mặt em sẽ sưng như mặt heo bây giờ đó- Hạo Kì mỉm cười quay lưng ra khỏi phòng.



-Phù!!!- Cô vuốt ngực thở phào, bên má trái đau đến phải xuýt xoa.

Anh đi rồi, còn cô một mình trong phòng,lúc này cô mới có cơ hội quan sát mọi thứ xung quanh. Đây là phòng anh, khắp nơi từ tường, rèm cửa, đến những vật trang trí nhỏ, đều là màu xanh ngọc bích, có vẻ anh rất thích màu này, cô phải ghi nhớ mới được. Đây là giường của anh, cô vùi mặt vào lớp drap giường như muốn hưởng trọn mùi hương của anh. Tiểu Mi mỉm cười bẽn lẽn, cô thích thú vùi mặt vào gối, “ước gì cô biết chỉ mới cách đây vài tuần thôi anh đã cùng Thúy Vân làm gì trên đó”. Không hiểu saoo cô cảm thấy hạnh phúc lắm, lâu lắm rồi, có ai chăm sóc cô như vậy đâu. Hình như cô đã yêu anh, yêu say đắm mất rồi. Tình yêu là một thứ gì đó thật đáng sợ, con người thì mãi ngu muội đâm đầu vào nó.

Cùng chuyên mục
Liện Hệ - Hỗ Trợ - Báo Lỗi
Gmail: nhoc96dt@gmail.com
SĐT: 01687074957 (Chỉ SMS)

Chọn Giao Diện: WAP | WEB | TOUCH